Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Huệ: Lặng thầm một khúc tráng ca
Bài viết kể về cuộc đời đầy gian truân và những hy sinh lớn lao của Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Huệ. Trong những năm chiến tranh, mẹ vừa nuôi con, vừa làm giao liên, che chở và tiếp tế cho cách mạng. Chồng mẹ tập kết ra Bắc, còn người con gái duy nhất là liệt sĩ Phùng Thị Tuyết Siêm đã tình nguyện nhập ngũ và hy sinh năm 1974 khi mới 21 tuổi. Gia đình mẹ cũng có nhiều người thân hy sinh vì Tổ quốc. Với những cống hiến và mất mát ấy, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng năm 1994. Khi tuổi đã cao, mẹ vẫn nhận được sự chăm sóc của gia đình, sự phụng dưỡng nghĩa tình của cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 910 và sự tri ân của thế hệ trẻ.

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Huệ sinh ra và lớn lên tại Phú Yên trong những năm đất nước chiến tranh. Khi còn trẻ, gia đình mẹ là một cơ sở cách mạng, thường xuyên nuôi giấu, che chở cán bộ và tham gia các hoạt động phục vụ kháng chiến. Mẹ vừa tăng gia sản xuất, vừa làm giao liên, tiếp tế cho lực lượng cách mạng, bất chấp sự truy lùng và càn quét của kẻ thù.
Năm 1955, chồng mẹ là ông Phùng Kim Khánh tập kết ra Bắc. Mẹ ở lại quê nhà, một mình nuôi cô con gái nhỏ Phùng Thị Tuyết Siêm mới hai tuổi, đồng thời tiếp tục hoạt động và giữ vững mối liên lạc với cách mạng. Hai mươi năm xa cách là khoảng thời gian đầy gian khổ, hy sinh đối với người vợ và người mẹ.
Nối tiếp truyền thống gia đình, năm 1971, khi vừa 18 tuổi, chị Phùng Thị Tuyết Siêm tình nguyện nhập ngũ, làm y tá tại Bệnh xá Hồ Tây, tận tâm cứu chữa thương, bệnh binh. Ngày 11-7-1974, trong một trận oanh tạc ác liệt tại Quảng Ngãi, chị đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp gặp lại người cha đang ở miền Bắc và chưa được chứng kiến ngày đất nước thống nhất.
Không chỉ mất người con gái duy nhất, mẹ Lê Thị Huệ còn chịu nhiều đau thương khi ba người thân bên phía gia đình mình, gồm hai em trai và một em dâu, cũng hy sinh trong cuộc kháng chiến. Những mất mát liên tiếp khiến cuộc đời mẹ trở thành biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.
Năm 1976, ông Phùng Kim Khánh trở về sau hơn hai mươi năm xa cách. Cuộc đoàn tụ đáng lẽ là niềm vui lớn, nhưng lại phủ bóng đau thương vì người con gái duy nhất của hai vợ chồng đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Ghi nhận những đóng góp và mất mát to lớn ấy, ngày 17-12-1994, Chủ tịch nước quyết định phong tặng mẹ Lê Thị Huệ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng.
Ở tuổi gần 100, mẹ vẫn sống trong sự yêu thương, chăm sóc của người thân. Nỗi nhớ người con gái đã hy sinh vẫn luôn thường trực. Năm 2024, nhóm các bạn trẻ TeamLee từ Hà Nội tìm về trao tặng mẹ di ảnh của liệt sĩ Phùng Thị Tuyết Siêm. Sau hàng chục năm kể từ ngày con hy sinh, mẹ mới được nhìn thấy hình ảnh của con qua bức di ảnh được phục dựng. Khoảnh khắc ấy khiến mẹ xúc động và những người chứng kiến không khỏi nghẹn ngào.
Đặc biệt, Trung đoàn 910, Trường Sĩ quan Không quân đã nhận phụng dưỡng mẹ. Cán bộ, chiến sĩ thường xuyên thăm hỏi, tặng quà và chăm sóc mẹ, coi mẹ như người thân trong gia đình. Trong đợt mưa lũ tháng 11-2025, khi nhà mẹ bị ngập sâu, cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 910 đã nhanh chóng đến giúp dọn bùn đất, vệ sinh và khôi phục nơi ở. Những người lính trẻ với áo quần lấm bùn, mồ hôi thấm đẫm nhưng vẫn tận tình giúp mẹ đã đem đến sự ấm áp và tình cảm quân dân sâu nặng.
Dù tuổi cao, sức yếu, mẹ Lê Thị Huệ vẫn giữ tinh thần cách mạng và thường xuyên tham dự các hoạt động, sự kiện khi được địa phương và đơn vị quân đội mời. Hình ảnh người mẹ già với ký ức về chồng, con và những người thân đã hy sinh trở thành một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự thủy chung và đức hy sinh.
Cuộc đời Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Huệ là một khúc tráng ca lặng thầm về những người mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho Tổ quốc. Sự hy sinh của mẹ và gia đình không chỉ được ghi nhận bằng danh hiệu cao quý mà còn được tiếp nối qua tình yêu thương của con cháu, sự phụng dưỡng của cán bộ, chiến sĩ và lòng tri ân của các thế hệ hôm nay.



