Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Liên - Niềm vui đoàn tụ và nụ cười mãn nguyện ngày hòa bình
Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, cụ Nguyễn Tín từ miền Bắc trở về tiếp quản các cơ sở tại Nha Trang, sau đó công tác tại UBND tỉnh Khánh Hòa. Cũng trong năm ấy, mẹ Liên rời quê hương Quảng Ngãi, đưa người con trai duy nhất còn sống vào Nha Trang để đoàn tụ cùng chồng tại chính ngôi nhà hiện nay, ngôi nhà số 14 Phan Chu Trinh này. Từ ngày định cư trên đất Khánh Hòa, mẹ tiếp tục tham gia các hoạt động đoàn thể, phong trào ở địa phương và sống trọn vẹn nghĩa tình với bà con khu phố.
Định mệnh chiến tranh thật trùng lặp khi cả người con trai út của mẹ là anh Việt và con dâu Phạm Thị Hồng Cúc từng băng qua bom đạn đều mang thương tật hạng 3/4. Riêng chị Cúc còn phải chịu đựng những cơn đau do nhiễm chất độc da cam từ chiến trường.
Năm 2015, ghi nhận những hy sinh thầm lặng vô bờ bến của mẹ, Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng đối với mẹ Lê Thị Liên. Trước đó, mẹ được trao tặng Huân chương kháng chiến hạng Nhì cùng nhiều bằng khen, giấy khen khác. Những tấm huân chương, bằng khen được treo trang trọng trên tường căn nhà cấp bốn như một sự tri ân của Đảng và Nhà nước đối với những người con kiên trung vì Tổ quốc.

Tác giả bài viết và mẹ Lê Thị Liên.
Chia tay mẹ khi bóng nắng đã gần đến đỉnh đầu, hình ảnh người mẹ bách niên với ánh mắt dịu hiền nhìn con cháu cứ đọng lại mãi trong tâm trí chúng tôi. Có thể vết thương trên cánh tay của mẹ khi trái gió trở trời sẽ đau nhức, nhưng nó chẳng thấm tháp gì so với vết sẹo vô hình trong tim người mẹ đã hiến dâng hai người con cho độc lập của dân tộc.
Trước khi ra về, tôi ôm mẹ vào lòng để cảm nhận được hơi ấm từ mẹ truyền qua. Mẹ nhẹ nhàng bảo: “Bây giờ thấy con cháu trưởng thành, đất nước bình yên là mẹ mừng rồi”. Nụ cười mãn nguyện của mẹ ở tuổi ngoài bách niên như bao dung tất cả những thăng trầm của lịch sử. Mẹ chính là một minh chứng sống động cho thế hệ phụ nữ Việt Nam kiên trung, bất khuất, là chỗ dựa tinh thần vô giá cho con cháu hôm nay và mai sau soi mình noi theo.



