Bà mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Sự
Tiếp chuyện chúng tôi, nụ cười hiền hậu thảng hoặc lại xuất hiện trên gương mặt phúc hậu phủ dấu gần nửa thế kỷ đời người âm thầm hy sinh của mẹ Sự.
Năm 1968, người chồng thân yêu của mẹ, liệt sỹ Vũ Văn Phức hy sinh. Năm 1970, anh Vũ Văn Dược con trai mẹ khi đó mới 17 tuổi xung phong lên đường cầm súng đánh giặc. Mẹ vẫn nhớ, buổi chia tay anh Dược, mẹ đau đáu nhìn anh dặn dò: “Con cứ yên tâm đi, giặc giã thế này nhà mình phải đóng góp với đất nước.”. Nỗi đau một lần nữa lại ập đến với mẹ, năm 1972, con trai mẹ, người chiến sỹ đặc công dũng cảm đã ngã xuống trong một trận chiến ác liệt…
Nhìn di ảnh chồng, con trai mẹ trên bàn thờ, chụp bán thân, miệng cười rất hiền, đôi mắt sáng thông minh… như thể chiến trường không hề có gian khổ hy sinh. Nén đau thương, mẹ tảo tần nuôi 5 người con. Không phụ lòng mẹ, những người con còn lại của mẹ đều trưởng thành và luôn tự hào về truyền thống gia đình, trân trọng sự hy sinh của bà nội và của mẹ.



