Ba mươi bảy ký
· Người lính pháo cao xạ
Lê Đức Luân nhập ngũ năm 1971, là chiến sĩ pháo cao xạ thuộc Sư đoàn phòng không 367. Anh bám trụ chiến trường Quảng – Đà, đóng quân ở sân bay Khâm Đức khi vùng này mới giải phóng. Cao một mét bảy, nặng sáu mươi lăm ký — người lính trẻ miền Bắc quen dần với cái nắng, cái ẩm và tiếng máy bay trinh sát quần trên đầu suốt ngày.
Đầu năm 1973, đơn vị nhận lệnh hành quân sâu vào phía Nam, chuẩn bị cho chiến dịch lớn. Xe kéo pháo phòng không nặng, đường rừng lầy lội — tiến được hai bước lại lùi một bước. Trên trời là máy bay trinh sát của Mỹ. Dưới đất có thể đụng độ biệt kích bất cứ lúc nào.
Rồi xe tải chuyển quân gặp bom. Luân bị thương nặng, không còn khả năng chiến đấu.
II · Sáu tháng trở về
Con đường từ chiến trường ra Bắc kéo dài gần sáu tháng.
Ba lần sốt cao gần chết. Từ xe tải chuyển sang khiêng cáng. Từ cáng lại chuyển sang xe. Cơ thể người lính hao mòn dần theo từng chặng đường rừng. Đến khi tới Bệnh viện Quân y 111, người ta đặt anh xuống giường — sáu mươi lăm ký ngày ra đi, nay chỉ còn ba mươi bảy.
"Bác sĩ nhìn đầu tóc, râu ria, bảo nom như người rừng." — Thương binh Lê Đức Luân
Thương tật chín mươi hai phần trăm. Nhiều năm điều trị tại Trung tâm Thuận Thành, Bắc Ninh. Những đồng đội nằm cùng phòng — người làm thơ kiếm thêm nhuận bút, người học sửa máy móc — tìm cách lấp đầy những ngày dài bằng bất cứ thứ gì trong tầm tay. Đó là cách người lính thời hậu chiến chiến đấu: không phải với kẻ thù, mà với thời gian và nỗi đau trái gió trở trời.
III · Lời nhắn của người lính già
Hơn năm mươi năm sau, tại buổi gặp mặt tri ân ngày 24 tháng 7 năm 2025, người đàn ông từng cân ba mươi bảy ký ngồi thẳng lưng trong hội trường. Đầu bạc, giọng trầm, nhưng ánh mắt vẫn còn rõ ràng.
"Hòa bình có được đánh đổi bằng xương máu của hàng triệu người, hạnh phúc của hàng triệu gia đình. Tôi mong rằng thế hệ trẻ hôm nay dù ở cương vị nào cũng hãy là người Việt Nam luôn biết phấn đấu, cống hiến không mệt mỏi."
— Thương binh Lê Đức Luân
Ông không kể thêm gì nữa về những tháng ngày ấy. Không cần kể thêm. Con số ba mươi bảy ký đã nói đủ rồi.
Lê Đức Luân — chiến sĩ pháo cao xạ Sư đoàn phòng không 367.
Thương tật 92%. Từng nặng 37 kg khi rời chiến trường năm 1973.
Nay vẫn còn sống — và đó đã là một điều kỳ diệu.


