Ba ngày ba đêm ở cao điểm lửa
Ba ngày ba đêm bám trụ tại cao điểm Ngọc Vân – khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đủ để khắc sâu ký ức chiến tranh vào cả một đời người.
Ba ngày ba đêm – nói ra nghe nhẹ tênh. Nhưng ở cao điểm Ngọc Vân năm ấy, đó là ba ngày dài hơn cả một đời người.
Ngay từ ngày đầu tiên, bom đã dội xuống như trút. Không còn phân biệt ngày hay đêm, chỉ có tiếng nổ và đất rung. Những công sự vừa đào xong lại bị san phẳng. Người lính phải đào lại, nhanh hơn, sâu hơn, trong khi mồ hôi hòa lẫn với đất và máu.
Đêm đến, không gian đặc quánh. Không ai ngủ đúng nghĩa. Chỉ chợp mắt trong vài phút ngắn ngủi, rồi lại bật dậy khi có tiếng động lạ. Cao điểm lửa không cho phép sự lơ là.
Ngày thứ hai, đạn pháo nặng hơn. Nhiều đồng đội bị thương, nhưng không ai rời vị trí. Ông kể rằng, lúc ấy, người lính không còn cảm giác sợ hãi rõ ràng nữa. Mọi cảm xúc dường như bị nén lại, chỉ còn lại phản xạ chiến đấu và ý thức giữ chốt.
Ngày thứ ba là ngày khốc liệt nhất. Địch tổ chức nhiều đợt tiến công liên tiếp. Mỗi đợt bị đẩy lùi là một lần sức lực của người lính cạn dần. Nhưng cao điểm vẫn đứng vững.
Khi ba ngày ba đêm kết thúc, không ai còn nhận ra khu rừng ban đầu. Mặt đất nham nhở, cây cối cháy đen. Nhưng chốt vẫn ở đó. Và những người lính còn đứng vững cũng ở đó.
Với ông tôi, ba ngày ba đêm ấy không chỉ là ký ức chiến đấu, mà là một mốc thời gian không bao giờ phai. Nó nhắc ông rằng, có những khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng đủ để định hình cả một đời người.



