Ba ngày cho một quyết định sinh tử – Bản lĩnh của người không bỏ rơi đồng đội
Khi đọc đến câu chuyện giải cứu đồng chí Đinh Công Thành bị giam tại huyện lỵ Cầu Kè, tôi thực sự dừng lại rất lâu. Trong toàn bộ hành trình hoạt động của Nguyễn Hòa Luông, có lẽ đây là chi tiết khiến tôi cảm nhận rõ nhất bản lĩnh, sự quyết đoán và tinh thần không bao giờ bỏ rơi đồng đội của ông.
Ba ngày. Chỉ vỏn vẹn ba ngày để lên kế hoạch cho một nhiệm vụ mà nếu thất bại, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Đồng chí Đinh Công Thành là cán bộ binh vận huyện, bị địch bắt và chuẩn bị đưa ra xử tử. Điều đó không chỉ là nguy cơ mất đi một cán bộ quan trọng, mà còn là cú đòn tinh thần nặng nề đối với phong trào cách mạng địa phương. Nếu không hành động, niềm tin có thể bị lung lay. Nếu hành động thiếu tính toán, lực lượng có thể bị tổn thất lớn.
Tôi hình dung khung cảnh huyện lỵ khi ấy – nơi lính địch đóng dày đặc, nơi mọi động thái đều bị theo dõi chặt chẽ. Một cuộc “cướp tù” ngay giữa trung tâm như vậy chẳng khác nào bước vào hang hổ. Vậy mà ông không chọn cách chờ đợi hay né tránh. Ông chủ động xây dựng kế hoạch, phân công lực lượng, tổ chức phối hợp chặt chẽ giữa Công an xung phong và dân quân địa phương.
Điều khiến tôi khâm phục nhất là việc ông tự mình đảm nhận mũi tấn công trực diện. Giữa chợ huyện đông người, ông một mình một súng nổ phát súng mở màn vào căn cứ địch. Đó không phải là hành động liều lĩnh, mà là sự tính toán chính xác để tạo yếu tố bất ngờ, gây hoang mang và phân tán hỏa lực địch. Trong khi đó, hai mũi còn lại đồng loạt tấn công theo kế hoạch.
Tôi tự hỏi, trong khoảnh khắc bóp cò súng ấy, ông nghĩ gì? Có lẽ không phải là sự sợ hãi cho bản thân, mà là trách nhiệm phải bảo đảm thành công cho toàn bộ chiến dịch. Một phát súng mở đầu có thể quyết định cục diện. Và ông đã chọn đứng ở vị trí đầu sóng.
Kết quả là đồng chí Thành đã được giải thoát an toàn, phóng xuống sông, leo lên xuồng chài và trở về khu giải phóng trong sự hỗ trợ của đồng đội. Chỉ đọc thôi mà tôi cũng cảm nhận được sự căng thẳng nghẹt thở của từng phút giây ấy. Đó là chiến thắng của sự táo bạo, của tinh thần đồng đội và của niềm tin tuyệt đối vào chính nghĩa.
Tôi nghĩ, giá trị lớn nhất của trận đánh này không chỉ nằm ở việc cứu được một người. Nó gửi đi một thông điệp mạnh mẽ: cách mạng không bao giờ bỏ rơi những người của mình. Trong chiến tranh, tinh thần ấy có sức mạnh hơn bất kỳ loại vũ khí nào. Khi mỗi người tin rằng nếu mình ngã xuống, sẽ có người tìm cách cứu mình; nếu mình gặp nguy hiểm, sẽ có người sẵn sàng lao vào hiểm nguy để giải cứu – thì tập thể ấy sẽ trở nên bất khuất.
Câu chuyện này cũng cho thấy tầm nhìn chiến lược của Nguyễn Hòa Luông. Ông hiểu rằng việc giải cứu không chỉ mang ý nghĩa nhân đạo, mà còn là đòn đánh tâm lý vào đối phương. Địch tưởng rằng việc bắt giữ và xử tử cán bộ cách mạng sẽ làm phong trào suy yếu. Nhưng thực tế lại ngược lại – hành động táo bạo ấy khiến tinh thần lực lượng thêm vững vàng, còn đối phương thì hoang mang.
Tôi đặc biệt suy nghĩ về yếu tố “niềm tin” trong câu chuyện này. Đồng đội tin vào sự chỉ huy của ông. Nhân dân tin vào chính nghĩa của cách mạng. Và chính ông tin vào khả năng thành công dù điều kiện vô cùng khó khăn. Ba tầng niềm tin ấy tạo nên sức mạnh cộng hưởng.
Ngày nay, chúng ta ít khi phải đối diện với súng đạn, nhưng lại thường xuyên đối diện với những lựa chọn liên quan đến trách nhiệm và sự gắn bó tập thể. Trong công việc, trong tổ chức, trong cộng đồng, tinh thần “không bỏ rơi đồng đội” vẫn là giá trị cốt lõi. Câu chuyện này khiến tôi suy nghĩ về cách mình đối xử với người xung quanh: liệu tôi có sẵn sàng đứng lên bảo vệ điều đúng đắn? Có dám chịu trách nhiệm khi tập thể cần?
Điều làm tôi xúc động hơn cả là hình ảnh một người chỉ huy không đứng phía sau an toàn, mà luôn đi đầu. Nguyễn Hòa Luông không chỉ ra lệnh, ông hành động. Ông không chỉ nói về tinh thần đồng đội, ông sống với tinh thần ấy. Và chính điều đó khiến ông trở thành chỗ dựa tinh thần cho lực lượng.
Sau khi đọc lại toàn bộ sự kiện này, tôi nhận ra rằng có những quyết định chỉ diễn ra trong vài ngày, nhưng ảnh hưởng của nó kéo dài rất lâu. Ba ngày chuẩn bị ấy không chỉ thay đổi sinh mệnh của một người, mà còn củng cố niềm tin của cả một phong trào.
Đối với tôi, câu chuyện giải cứu đồng chí Đinh Công Thành là minh chứng rõ ràng nhất cho bản lĩnh của một người lãnh đạo: dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm và luôn đặt lợi ích chung lên trên sự an toàn cá nhân.
Và có lẽ, đó chính là điều khiến tên tuổi Nguyễn Hòa Luông còn được nhắc nhớ đến hôm nay – không chỉ như một người anh hùng chiến trận, mà như một biểu tượng của tinh thần đồng đội và lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng.
Nguồn : cand.com.vn



