BÀ NGOẠI VÀ NHỮNG NĂM THÁNG CHỜ ĐỢI
Bà ngoại tôi – bà Trần Thị Hồng – không trực tiếp ra chiến trường, nhưng chiến tranh đã đi qua cuộc đời bà theo một cách rất khác.
Bà kể rằng, khi còn trẻ, bà tiễn chồng lên đường nhập ngũ. “Ngày ấy chỉ nghĩ đơn giản là rồi sẽ có ngày đoàn tụ,” bà nói. Nhưng ngày ấy đã không đến.
Tin báo tử đến sau đó không lâu. Bà nói mình không nhớ rõ lúc đó đã khóc bao lâu, chỉ nhớ là cả thế giới như lặng đi.
Những năm sau đó, bà một mình nuôi con, vừa làm ruộng, vừa chờ đợi một điều mà chính bà cũng biết là không thể. Nhưng bà chưa bao giờ oán trách.
Có lần tôi hỏi bà có hối hận không. Bà chỉ lắc đầu: “Nếu được chọn lại, ông ấy vẫn sẽ đi thôi.”
Câu trả lời ấy khiến tôi hiểu rằng, có những sự hy sinh không cần phải giải thích – vì nó đã trở thành một phần của lịch sử.



