Bà Nguyễn Thị Ao: Tấm Lòng Sắt Son Với Đất Mẹ Đại Định
Bà Nguyễn Thị Ao: Tấm Lòng Sắt Son Với Đất Mẹ Đại Định
Bà Nguyễn Thị Ao sinh năm 1933 tại ấp Đại Định, phường Phú Tân, giữa một vùng quê giàu truyền thống cách mạng nhưng cũng đầy rẫy những gian truân, thử thách. Sinh ra và lớn lên trong cảnh đất nước chưa yên bình, tuổi thơ của bà gắn liền với những ngày nắng cháy trên đồng và những đêm dài thao thức lo âu theo từng biến động của thời cuộc. Ngay từ khi còn là một thiếu nữ, bà đã sớm bộc lộ tinh thần tự lập, sự nhẫn nại và một lòng tin sắt đá vào lẽ phải, vào con đường giải phóng dân tộc mà cha ông đang theo đuổi.
Trong những năm kháng chiến khốc liệt nhất, ấp Đại Định vừa là bàn đạp, vừa là hậu cứ quan trọng của phong trào cách mạng địa phương. Với tấm lòng đôn hậu và ý chí kiên định, bà Nguyễn Thị Ao đã biến gia đình mình thành một "trạm dừng chân" nghĩa tình cho cán bộ. Ngôi nhà của bà, dù giản đơn vách lá cột cây, nhưng luôn rộng mở đón những người con cách mạng về hoạt động. Bà đảm nhận vai trò nuôi quân, chăm sóc thương binh và cất giữ tài liệu với sự cẩn trọng tuyệt đối. Trong điều kiện thiếu thốn về lương thực, thực phẩm, bà đã không ngần ngại nhường cơm sẻ áo, chắt chiu từng hạt gạo, củ khoai để nuôi bộ đội, xem cán bộ như chính người thân ruột thịt trong nhà.
Công việc thầm lặng của bà luôn nằm trong tầm ngắm của kẻ thù. Nhiều lần địch tổ chức vây ráp, đóng đồn bốt ngay sát nách ấp Đại Định nhằm chia cắt tình quân dân. Trong những tình huống ngặt nghèo ấy, bà Ao vẫn giữ được sự bình tĩnh và mưu trí lạ thường. Bà khéo léo sử dụng các hoạt động sinh hoạt đời thường như đi chợ, làm vườn hay đi thăm hỏi lối xóm để cảnh giới cho cán bộ. Những tín hiệu ngầm, những cái ám hiệu đơn sơ của bà đã nhiều lần giúp lực lượng ta thoát khỏi vòng vây của địch trong gang tấc. Sự hy sinh của bà không chỉ là mồ hôi, công sức mà còn là những đêm trắng canh chừng, là nỗi lo lắng trực chờ, nhưng chưa bao giờ người phụ nữ ấy có ý định lùi bước trước hiểm nguy.
Khi đất nước thống nhất, non sông thu về một mối, bà Nguyễn Thị Ao trở về với đời thường, tiếp tục là người bà, người mẹ mẫu mực, tần tảo của vùng đất Đại Định. Dẫu những vết thương của thời gian đã hằn lên dáng hình, nhưng tinh thần của bà vẫn luôn minh mẫn và sáng suốt. Bà tích cực tham gia các phong trào tại khu dân cư, là tiếng nói có trọng lượng trong việc gắn kết tình làng nghĩa xóm và giáo dục truyền thống cho con cháu. Với bà, phần thưởng quý giá nhất không phải là danh hiệu, mà chính là sự bình yên, no ấm hiện rõ trên từng khuôn mặt của người dân Phú Tân ngày hôm nay.
Ghi nhận những đóng góp to lớn và sự hy sinh thầm lặng ấy, Nhà nước đã trao tặng bà nhiều danh hiệu cao quý và các chế độ đãi ngộ dành cho người có công với cách mạng. Bà Nguyễn Thị Ao mất đi nhưng hình ảnh một người phụ nữ Đại Định hiền hậu, kiên trung, suốt đời vì dân vì nước vẫn luôn sống mãi trong lòng bà con lối xóm, là một phần tâm hồn của lịch sử địa phương mà thế hệ mai sau luôn trân trọng ghi nhớ.



