Cựu Thanh niên xung phong

Bà Nguyễn Thị Hạnh, cựu thanh niên xung phong

Quảng Trị21/05/2026Lê Giang Trường (Công ty cổ phần Việt Trung Quảng Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quảng Trị – vùng đất anh hùng nằm bên dòng sông Thạch Hãn – là nơi ghi dấu biết bao chiến công và sự hy sinh của quân dân ta trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy, lực lượng thanh niên xung phong đã góp phần quan trọng trong việc bảo đảm giao thông, vận chuyển hàng hóa và phục vụ chiến đấu. Bà Nguyễn Thị Hạnh, cựu thanh niên xung phong hiện đang sinh sống tại huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị, là một trong những người đã dành cả tuổi thanh xuân cho đất nước.

Bà Hạnh sinh năm 1953 trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của bà gắn liền với những lần sơ tán tránh bom, những đêm cả gia đình trú trong hầm đất giữa tiếng máy bay gầm rú. Chứng kiến quê hương bị chiến tranh tàn phá nặng nề, năm 1971, khi mới 18 tuổi, bà viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong.

Sau thời gian huấn luyện, bà được phân công làm nhiệm vụ tải đạn và san lấp hố bom trên tuyến đường vận tải qua địa bàn Quảng Trị. Đây là tuyến đường trọng điểm thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá nhằm ngăn chặn sự chi viện cho chiến trường miền Nam. Công việc của bà và đồng đội diễn ra chủ yếu vào ban đêm. Mỗi khi có bom rơi, tất cả nhanh chóng trú ẩn, đợi tiếng máy bay vừa dứt lại tiếp tục lao ra mặt đường làm nhiệm vụ.

Bà kể rằng những năm ấy gian khổ vô cùng. Có những ngày mưa rét kéo dài, quần áo ướt sũng nhưng mọi người vẫn phải cõng từng bao gạo, từng thùng đạn vượt qua những con dốc trơn trượt. Thiếu ăn, thiếu ngủ là chuyện thường xuyên, nhưng không ai than vãn hay bỏ cuộc.

Ký ức khiến bà nhớ mãi là một lần đơn vị đang làm nhiệm vụ gần bờ sông Thạch Hãn thì bất ngờ bị bom tập kích. Đất đá tung mù mịt, nhiều đồng đội bị thương. Người bạn thân nhất của bà khi ấy đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi. Dù đau đớn và hoảng loạn, những người còn lại vẫn nén nước mắt tiếp tục đưa thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm và hoàn thành nhiệm vụ thông tuyến.

Sau lần ấy, bà Hạnh cũng bị thương do mảnh bom găm vào chân. Điều trị một thời gian ngắn, bà lại xin quay về đơn vị công tác cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Với bà, tuổi trẻ tuy đầy mất mát nhưng đó cũng là quãng đời đáng tự hào nhất.

Hòa bình lập lại, bà trở về quê hương với thương tật trên cơ thể và nhiều khó khăn trong cuộc sống. Những năm đầu sau chiến tranh, gia đình thiếu thốn đủ bề nhưng bà vẫn cần cù lao động, nuôi các con ăn học trưởng thành. Không chỉ chăm lo cho gia đình, bà còn tích cực tham gia hoạt động của Hội Cựu thanh niên xung phong địa phương, thường xuyên vận động giúp đỡ các gia đình chính sách và người nghèo.

Ở tuổi ngoài 70, người nữ thanh niên xung phong năm nào vẫn giữ sự giản dị, kiên cường và tinh thần lạc quan. Mỗi lần kể lại chuyện cũ, ánh mắt bà vẫn ánh lên niềm tự hào về những năm tháng tuổi trẻ đã sống và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hạnh là hình ảnh đẹp về sự hy sinh thầm lặng của lực lượng thanh niên xung phong Quảng Trị – những con người đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn