Bà Nguyễn Thị Huệ
Nguyễn Thị Huệ: Tuổi Mười Bảy Hồi Sinh Đại Ngàn Đắk Lắk
Khát vọng vỡ đất hoang Năm 1977, khi miền Nam vừa im tiếng súng, đất nước chưa kịp hàn gắn vết thương thì bóng mây đen của cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam lại rình rập. Ở quê lúa Việt Hùng (Vũ Thư, Thái Bình), cô gái Nguyễn Thị Huệ vừa tròn 17 tuổi lại tiếp bước cha anh, viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng TNXP.
Tháng 10 năm ấy, thay vì xuôi về đồng bằng, đơn vị C1E3 của cô được lệnh hành quân ngược lên vùng đại ngàn Đắk Lắk. Ba năm thanh xuân (1977 - 1980) của cô Huệ gắn liền với nắng gió Tây Nguyên. Từ một cô gái đồng bằng chân yếu tay mềm, cô vác cuốc vỡ từng tấc đất đỏ bazan, rà phá bom mìn sót lại, đối mặt với vắt rừng và những trận sốt rét ác tính. Mồ hôi của cô và đồng đội đã đổ xuống để thắp lên mầm sống mới cho mảnh đất hoang hóa.
Nụ cười sau những giông bão Hoàn thành nghĩa vụ kiến thiết Tây Nguyên, cô Huệ sau này đã chọn ấp 8, Sơn Kiên làm bến đỗ bình yên. Những năm tháng nhọc nhằn vỡ đất trên Tây Nguyên đã rèn giũa cho cô một nghị lực sống phi thường, giúp cô vượt qua những khó khăn của cuộc sống kinh tế mới nơi quê nhà thứ hai.
Hôm nay, trong sự đổi thay trù phú của Sơn Kiên, có sự đóng góp thầm lặng của những người phụ nữ như cô. Những ký ức về những ngày ăn củ mì, uống nước suối rừng đại ngàn vẫn luôn là bản tình ca đẹp nhất về tuổi trẻ dấn thân mà cô thường kể cho con cháu nghe



