Khác

Bà Nguyễn Thị Minh Khai

Kể về cuộc đời và câu chuyện kháng chiến của bà

Nghệ An24/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Minh Khai, tên khai sinh là Nguyễn Thị Vịnh, sinh ngày 1 tháng 11 năm 1910 trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước Vinh – Nghệ An. Từ một cô bé học chữ Quốc ngữ tại trường Cao Xuân Dục, lớn lên trong gia đình có cha làm công chức hỏa xa, mẹ buôn bán tảo tần, bà sớm chứng kiến nỗi cơ cực của người dân mất nước. Chính những tháng ngày ấy đã hun đúc trong trái tim người thiếu nữ xứ Nghệ một ngọn lửa âm ỉ – ngọn lửa của khát vọng tự do.

Năm 1927, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà đã dấn thân vào phong trào công nhân ở Vinh, tham gia thành lập Tân Việt Cách mệnh Đảng và nhanh chóng trở thành một ủy viên trong Ban Chấp hành. Đến năm 1930, bà gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương, phụ trách tuyên truyền, huấn luyện đảng viên tại Trường Thi – Bến Thủy. Không lâu sau, bà được cử sang Hương Cảng làm việc bên cạnh Nguyễn Ái Quốc. Những năm tháng hoạt động nơi đất khách vừa gian truân vừa vinh dự ấy đã rèn giũa thêm bản lĩnh kiên cường của người nữ chiến sĩ.

Bị bắt năm 1931 và giam cầm nơi xứ người, bà vẫn không hề nao núng. Ra tù năm 1934, bà tiếp tục được tin tưởng cử đi dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản tại Moskva – một minh chứng cho trí tuệ và uy tín của người phụ nữ Việt Nam trên trường quốc tế. Trở về nước năm 1936, với bí danh Năm Bắc, bà giữ chức Bí thư Thành ủy Sài Gòn – Chợ Lớn, trực tiếp lãnh đạo cao trào cách mạng 1936–1939. Giữa lòng đô thị sục sôi, người phụ nữ nhỏ bé ấy đã trở thành một trong những linh hồn của phong trào đấu tranh Nam Kỳ.

Ngày 30 tháng 7 năm 1940, bà bị bắt sau một cuộc họp quan trọng của Xứ ủy Nam Kỳ và bị giam tại Khám Lớn Sài Gòn. Dù bị xiềng xích, bà vẫn tìm cách liên lạc, tiếp tục chỉ đạo phong trào. Sau khi Khởi nghĩa Nam Kỳ thất bại, thực dân Pháp kết án tử hình bà. Sáng ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại Ngã ba Giồng (Hóc Môn), người nữ chiến sĩ ấy đã hiên ngang bước ra pháp trường, giữ trọn khí tiết đến giây phút cuối cùng. Cuộc đời 31 năm ngắn ngủi khép lại, nhưng lý tưởng và tinh thần bất khuất của bà thì còn mãi.

Trong đời riêng, bà từng viết rằng “người chồng” duy nhất của mình chính là sự nghiệp Cách mạng – một lời khẳng định cho sự hiến dâng trọn vẹn không toan tính. Dẫu cuộc đời nhiều gian truân, bà vẫn để lại một gia đình giàu truyền thống trí tuệ và cống hiến. Tên tuổi Nguyễn Thị Minh Khai hôm nay được đặt cho nhiều con đường, trường học trên khắp cả nước; tại quê hương Vinh còn có nhà lưu niệm trang trọng để tưởng nhớ bà.

Nguyễn Thị Minh Khai đã sống như một đóa hoa rực rỡ giữa phong ba lịch sử – ngắn ngủi mà chói sáng. Tên bà không chỉ được khắc trên bia đá, trên những con phố, mà còn được khắc sâu trong ký ức dân tộc như biểu tượng của lòng trung kiên, của ý chí quật cường và của niềm tin sắt son vào ngày mai độc lập.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn