Bà: Nguyễn Thị Phận - Thương binh, CCCM
Bà: Nguyễn Thị Phận , sinh năm 1952 , quê quán thôn Vĩnh An , xã Mỹ Phong cũ là Thương binh, CCCM, tù đày .Không ai nhớ chính xác bà bắt đầu tham gia cách mạng từ năm nào. Chỉ biết rằng khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, bà mới ngoài đôi mươi – cái tuổi đáng lẽ được sống những ngày thanh xuân bình yên, được chăm lo cho gia đình nhỏ của mình.
Nhưng bà chọn con đường khác.
Những năm tháng ấy, ban ngày bà là người nông dân bình thường, quần xắn tới gối, vai gánh lúa trên đồng. Đêm xuống, bà lại âm thầm làm liên lạc, dẫn đường, tiếp tế lương thực, thuốc men cho lực lượng cách mạng. Có những đêm mưa gió, bà đi bộ hàng chục cây số, ôm chặt túi tài liệu trong lòng chỉ để chuyển một mệnh lệnh đúng thời điểm.
Có lần trên đường trở về, bà bị địch kiểm tra. Trong chiếc nón lá khi ấy giấu những mẩu giấy quan trọng. Bà bình tĩnh đứng giữa ánh đèn pin chói mắt, tay vẫn ôm bó rau như một người đi chợ muộn. Không ai biết tim bà lúc đó đập nhanh đến mức nào.
Thoát được lần ấy, bà chỉ cười rồi nói với đồng đội:
“Miễn sao việc chung không lỡ.”
Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ.
Trong một trận càn quét, người thân của bà bị ảnh hưởng bởi bom đạn. Mất mát chồng chất nhưng bà vẫn tiếp tục hoạt động. Với bà, nếu ai cũng lùi bước thì quê hương sẽ còn chìm trong đau thương.
Ngày đất nước thống nhất, bà trở về địa phương.
Không huân chương đeo kín ngực. Không kể công lao. Bà lại trở về với ruộng đồng, với mái nhà nhỏ, với cuộc sống bình dị như bao người khác.
Nhiều năm sau, khi tuổi đã cao, có lần các em học sinh đến thăm và hỏi:
— Bà có tiếc tuổi trẻ của mình không?
Bà ngồi lặng một lúc rồi chậm rãi trả lời:
— Tuổi trẻ nào rồi cũng qua. Nhưng được sống để thấy đất nước hòa bình, thấy con cháu được học hành, được cười nói mỗi ngày… thì mọi gian khổ ngày ấy đều xứng đáng.
Rồi bà nhìn đám trẻ, ánh mắt hiền từ:
— Các con không phải cầm súng như thế hệ trước. Nhưng hãy yêu đất nước bằng cách học thật tốt, sống tử tế, biết sẻ chia và đừng quên những người đã đi trước.
Căn nhà nhỏ hôm ấy im lặng.
Những lời nói mộc mạc ấy không vang như diễn văn, nhưng lại ở rất lâu trong lòng những người trẻ.
Bởi hóa ra, lòng yêu nước không chỉ nằm trong những năm tháng chiến đấu.
Mà còn ở sự hy sinh âm thầm, ở trách nhiệm với cộng đồng và ở việc mỗi thế hệ tiếp tục sống xứng đáng với hòa bình hôm nay.



