Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bà Nguyễn Thị Tân - Người phụ nữ giữ trọn lời thề ước với chồng sau 7 ngày làm vợ

Bà Nguyễn Thị Tân là vợ của Liệt sỹ Phạm Văn Sang,, hi sinh ngày 6/8/1970 tại mặt trận phía Nam

Nghệ An02/07/2026Nguyễn Thị Quỳnh Yên (Đoàn Phường Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm 1960- 1965, Liệt sỹ Phạm Văn Sang và vợ (Bà Nguyễn Thị Tân) là bạn học cùng nhau, lớn lên cùng nhau và rồi sau đó yêu thương nhau. Tuy nhiên ông là cán bộ và thường xuyên đi công tác xa, tuy nhiên Liệt sỹ Sang và bà Tân vẫn thường xuyên viết thư liên lạc với nhau trong những năm tháng không được gặp nhau.

Vào một ngày hè tháng năm năm 1968, trong một chuyến đi công tác từ Nam ra Bắc, ông ghé về thăm nhà ở Khối Bắc Mỹ, phường Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An. Và gặp lại người thương nhớ trong lòng mình, và ông đã hỏi cưới Bà.

Theo lời kể của bà Tân " Khi ông hỏi cưới bà, ông ảo rằng, đợt này Anh được về nghỉ phép thời gian dài, được 1 tháng, anh và em cũng đã hiểu rõ tình cảm của nhau rồi, nay anh muốn cùng chung sống với em đến đầu bạc răng long, muốn cưới em làm vợ. Vì vậy, bà đã đồng ý lời tỏ tỉnh của ông. Và thời điểm đó, đám cưới chỉ được tổ chức một cách đơn giản, hôn lễ được tổ chức đơn sơ, giản dị dưới sự chứng kiến của gia đình, họ hàng 2 bên". Tuy nhiên, sau ngày cưới khoảng được 6 ngày thì ông nằm bên cạnh bà Tân và nói " Đơn vị có lệnh điều động, anh phải lên đường làm nhiệm vụ ngay.

Niềm vui đến với vợ chồng trẻ chưa được bao lâu, nay lại phải chia xa. Bà Tân nghẹn ngào, không nói lên lời, chỉ biết nằm ôm chồng khóc. Sáng ngày hôm sau, bà Tân Tiễn chồng lên đường mà lòng nặng trĩu, nước mắt không ngừng rơi. Ông sang ra đi với lời hẹn "Anh đi rồi sẽ về, chờ anh nhé"

Và lời hẹn ấy đã không trỏe thành sự thật

Ngày 6 tháng 8 năm 1970, ông Sang đã anh dũng hy sinh trên chiến trường miền Nam. Nhưng ở quê nhà, bà Tân vẫn ngày ngày ngóng tin, mong chờ 1 bức thư tay, hay một ngày người chồng trở về như lời hứa.

Mai hai năm sau, gia đình ông Sang nhân được tin báo ông đã hi sinh, khi bà Tân nghe được tin giữ, trời đất như sụp đổ, Người chồng vừa mới cưới, chưa đưọc chung sống, chưa kịp yêu thương, chồng đã hy sinh nơi chiến trường xa xôi không 1 lời từ biệt.

Và đau lòng hơn cả, sau hơn nửa thế kỷ, vẫn chưa tìm thấy phần mộ của của chồng bà.

Không một nấm mồ để thắp nén nhang ngày giỗ. Không một tấm bia để gọi tên người đã khuất. Mỗi lần nhớ chồng, bà chỉ biết hướng về phương Nam, nơi ông đã ngã xuống, lặng lẽ thắp một nén hương trên bàn thờ và cầu mong một ngày nào đó sẽ tìm được nơi ông yên nghỉ.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, bà Tân Vẫn giữ trọn lời hẹn ước " Chờ anh nhé" và sống một mình như vậy. Bà con, lối xóm, người thân thấy bà thui thủi 1 mình, thương bà còn trẻ, cũng có người khuyên bà đi thêm bước nữa, cũng có người khuyên bà kiếm mụn con để an ủi phần nào. Nhưng bà chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Với bà, cuộc hôn nhân kéo dài 7 ngày đó là tất cả tình yêu của bà đã dành trọn, là lời hẹn ước gắn bó suốt đời.

Suots năm mươi năm qua, bà vẫn 1 mình, lặng lẽ sống, lựng lẽ ngắm nhìn bức ảnh, những bức thư tay mà chồng để lại, cất giữ như những kỷ vật quý giá. Thời gian có thể làmphai nhòa những dòng chữ, làm mái tóc bà ạc trắng trắng, nhưng không thể làm phai nhạt tình yêu và lòng thủy chung son sắt của người vợ dành cho người chồng đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.

Cuộc đời bà là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng, ở chiến trường các anh chị đã hy sinh thanh xuân cho đất nước, thì ở hậu phương, những người vợ, người mẹ cũng đã dành trọn cả tuổi xuân của mình đề giữ trọn lời thủy chung sâu sắc. Điều bà mong mỏi nhất không phải là sự ghi nhận hay vinh danh, mà chỉ là một ngày nào đó, gia đình sẽ tìm được phần mộ của liệt sĩ B để sau hơn nửa thế kỷ xa cách, ông được trở về với quê hương, với vòng tay của người thân, và để người vợ đã chờ đợi suốt cả cuộc đời có thể thắp một nén nhang trên chính nơi ông yên nghỉ.

Ngày nay, trong không khí tháng 7 đầy ý nghĩa và lòng biết ơn sâu sắc của thế hệ trẻ, chúng em, những người trẻ sẽ nguyện noi gương các anh các chị, quyết tâm học tập, rèn luyện, để cùng viết tiếp câu chuyện hòa bình, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn