Bà Nguyễn Thị Xuân (Cựu thanh niên xung phong Đại đội 552).
Ngô Thị Minh Anh
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Xuân, bí danh Hai Kim, bí số T2, là một nữ tình báo tiêu biểu trong kháng chiến chống Mỹ. Từ một cô sinh viên Đại học Sư phạm ngành Hóa lý, bà tình nguyện trở về chiến trường miền Nam, hoạt động bí mật giữa Sài Gòn và trực tiếp đảm nhiệm những nhiệm vụ quan trọng trong mạng lưới tình báo A3. Cuộc đời hoạt động của bà là câu chuyện về sự gan dạ, thông minh và những hy sinh thầm lặng phía sau chiến công.
Từ cô sinh viên đến nữ tình báo
Năm 1966, Nguyễn Thị Xuân vừa hoàn thành chương trình Đại học Sư phạm ngành Hóa lý. Khi các trường đại học tuyển người đi B, bà nhiều lần làm đơn xin vào Nam nhưng không được chấp thuận vì sức khỏe không đạt yêu cầu. Khi ấy, bà chỉ nặng khoảng 38,5kg, trong khi tiêu chuẩn là 42kg.
Tháng 3/1967, Phòng Tình báo Miền có nhu cầu tuyển người hoạt động tại chiến trường miền Nam. Qua cuộc tiếp xúc với cán bộ tuyển lựa, sự tự tin, cách nói chuyện tự nhiên cùng quyết tâm đã giúp Nguyễn Thị Xuân được lựa chọn.
Sau thời gian đào tạo nghiệp vụ, ngày 1/4/1967, bà lên đường về Nam với bí danh Hai Kim.
Một mình giữa Sài Gòn
Hành trình vào Nam của Hai Kim bắt đầu bằng việc vượt vĩ tuyến 17 tại Quảng Trị. Bà đi theo con đường hợp pháp, đến Huế rồi từ sân bay Phú Bài vào Sài Gòn với vỏ bọc một người đi tìm người thân.
Nhưng khi tới Sài Gòn, bà mất liên lạc với tổ chức. Những địa điểm hẹn chính và dự phòng đều không có người đón.
Trong hoàn cảnh đặc biệt nguy hiểm, một cô gái trẻ phải tự tìm cách tồn tại giữa thành phố đầy mật vụ và mạng lưới kiểm soát của chính quyền Sài Gòn. Để có tiền sinh sống và che giấu thân phận, Hai Kim từng đi ở đợ cho một gia đình người Hoa, kiên nhẫn chờ cơ hội nối lại liên lạc với tổ chức.
Đây là một trong những giai đoạn thử thách nhất trong cuộc đời hoạt động của bà: không có đồng đội bên cạnh, không biết bao giờ được liên lạc trở lại nhưng vẫn phải giữ bí mật tuyệt đối về thân phận.
Trở thành cán bộ tình báo quan trọng
Sau một thời gian tự xoay xở giữa Sài Gòn, Hai Kim cuối cùng cũng tìm được cách bắt liên lạc với cơ sở và được đưa về căn cứ.
Bà sau đó được bổ sung vào Cụm A33 ở miền Tây, rồi từng bước đảm nhiệm những nhiệm vụ quan trọng trong mạng lưới tình báo.
Với bí số T2, Nguyễn Thị Xuân trở thành tổ trưởng tình báo trong lưới A3, trực tiếp chỉ huy H3. Đáng chú ý, nhiều đồng đội hoạt động cùng bà trong thời chiến chỉ biết đến Hai Kim như một người đồng đội, mãi đến sau ngày đất nước thống nhất mới biết bà chính là cấp trên của mình.
Điều đó cho thấy đặc thù của công tác tình báo: bí mật về tổ chức, cấp bậc và nhiệm vụ đôi khi được giữ kín ngay cả với những người cùng hoạt động.
Người phụ nữ đặt nhiệm vụ lên trên hạnh phúc riêng
Đằng sau cuộc đời hoạt động của Hai Kim là một câu chuyện gia đình đầy mất mát.
Nguyễn Thị Xuân từng kết hôn với Trang Văn Tỏ, người cũng hoạt động cách mạng. Hai người gặp nhau trong chiến khu và được tổ chức vun vén cho nên duyên. Đám cưới được tổ chức giản dị giữa rừng, không có lễ cưới sang trọng, chỉ có hoa giấy, nước suối và bánh kẹo.
Nhưng hạnh phúc ấy nhanh chóng bị chiến tranh chia cắt.
Năm 1952, khi Nguyễn Thị Xuân đang mang thai, chồng bà bị bắt. Sau đó bà sinh con trong hoàn cảnh chiến tranh. Đến năm 1954, gia đình tiếp tục bị chia cách khi lực lượng kháng chiến tập kết ra Bắc.
Đáng đau xót, khi trở lại miền Nam năm 1967, Hai Kim có thời điểm chỉ cách gia đình khoảng 15km, nhưng vì yêu cầu bảo đảm bí mật, bà không thể tìm đến gặp người thân.
Nhiệm vụ cách mạng một lần nữa buộc người phụ nữ ấy phải gác tình cảm riêng sang một bên.
Ngày đất nước thống nhất
Những ngày cuối tháng 4/1975, Hai Kim vẫn hoạt động trong nội đô Sài Gòn.
Khi tin quân giải phóng tiến vào thành phố, bà ở tại một cơ sở trong nội đô và chờ đến ngày 30/4. Sau ngày giải phóng, bà mới có cơ hội trở về tìm gia đình và hy vọng gặp lại những người thân đã xa cách nhiều năm.
Nhưng niềm vui đoàn tụ không trọn vẹn.
Bà mới biết người con trai của mình đã mất khi mới 8 tuổi, còn người chồng đã hy sinh từ năm 1966. Những người thân mà bà từng mong ngày trở về được gặp lại đã không còn nữa.
Một cuộc đời thầm lặng
Điểm đặc biệt trong câu chuyện về Nguyễn Thị Xuân là phần lớn những công việc bà làm đều diễn ra trong bí mật.
Không có chiến trường trực diện với tiếng súng liên tục, nhưng công việc tình báo đòi hỏi sự bình tĩnh, khả năng che giấu thân phận và ý thức kỷ luật rất cao. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến bản thân và cả mạng lưới bị phát hiện.
Hai Kim đã sống trong hoàn cảnh ấy nhiều năm, chấp nhận cả những mất mát riêng tư để hoàn thành nhiệm vụ.
Được phong tặng danh hiệu Anh hùng
Những đóng góp của Nguyễn Thị Xuân được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hình ảnh bà cùng đồng đội trong ngày đón nhận danh hiệu đã được lưu giữ trong tư liệu của Báo Quân đội nhân dân.
Đối với những người từng hoạt động cùng, Hai Kim không chỉ là một nữ tình báo gan dạ mà còn là người chỉ huy được đồng đội kính trọng. Có người từng nói rằng khi cần nhớ lại những chuyện cũ, họ thường phải tìm đến chị Hai Kim, bởi bà là người nắm giữ nhiều ký ức và thông tin của mạng lưới.
Dấu ấn của Anh hùng Nguyễn Thị Xuân
Nguyễn Thị Xuân – nữ tình báo Hai Kim – là một hình ảnh đặc biệt trong lịch sử tình báo cách mạng Việt Nam. Từ một cô sinh viên Đại học Sư phạm, bà tình nguyện trở về miền Nam, một mình vượt qua những ngày mất liên lạc giữa Sài Gòn rồi từng bước xây dựng lại đường dây, trở thành cán bộ tình báo và trực tiếp chỉ huy trong lưới A3. Đằng sau những chiến công thầm lặng ấy là sự hy sinh lớn lao về hạnh phúc riêng: bà từng ở rất gần gia đình nhưng không thể gặp, và đến ngày đất nước thống nhất thì những người thân mà bà mong chờ đã lần lượt không còn. Cuộc đời Hai Kim vì thế không chỉ là câu chuyện về một nữ tình báo gan dạ, mà còn là câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng của những con người đã đặt nhiệm vụ với Tổ quốc lên trên hạnh phúc cá nhân.



