Bà Sáu và tiếng ru giữa những ngày bom rơi
Ở Tiên Sơn, bà Sáu là người phụ nữ mà ai cũng quý mến. Không phải vì bà làm điều gì lớn lao, mà bởi trong những năm tháng chiến tranh, bà đã giữ được một điều rất đặc biệt – sự bình yên trong tâm hồn của những đứa trẻ.
Những ngày bom đạn, trẻ con trong xóm thường phải xuống hầm trú ẩn cùng người lớn. Không gian chật chội, tối tăm, tiếng ồn phía trên khiến nhiều đứa trẻ sợ hãi, khóc thét. Mỗi lần như vậy, bà Sáu lại nhẹ nhàng ôm chúng vào lòng, rồi cất tiếng ru.
Giọng bà không quá hay, nhưng ấm áp và đều đặn. Những câu hát ru quen thuộc vang lên giữa lòng đất tối, như mang theo cả hơi ấm của quê hương. Dần dần, tiếng khóc nhỏ lại, thay vào đó là sự yên tĩnh.
Có những đêm dài, bà ru hết đứa này đến đứa khác, đến khi chúng ngủ thiếp đi. Bà không ngủ, chỉ ngồi dựa vào vách hầm, lắng nghe từng âm thanh bên ngoài. Đối với bà, giữ cho lũ trẻ không hoảng sợ cũng quan trọng như bất cứ công việc nào khác.
Sau này, khi chiến tranh qua đi, những đứa trẻ ấy lớn lên, mỗi người một nơi. Nhưng khi nhớ lại, điều in sâu trong ký ức của họ không phải là tiếng bom, mà là tiếng ru của bà Sáu – thứ âm thanh đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi của tuổi thơ.



