Cựu chiến binh

BA THÁNG HUẤN LUYỆN GIAN KHỔ ĐẦU ĐỜI BINH NGHIỆP

Câu chuyện tái hiện ba tháng huấn luyện gian khổ nhưng đầy ý nghĩa, nơi người lính trẻ Phạm Thanh Tịnh được rèn giũa từ một chàng trai quê thành một chiến sĩ sẵn sàng bước vào chiến trường ác liệt.

Hưng Yên09/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày đầu tiên bước chân vào doanh trại, Phạm Thanh Tịnh vẫn còn nguyên dáng vẻ của một chàng trai làng quê. Bộ quân phục mới còn cứng, đôi giày còn lạ lẫm, balô trên vai nặng trĩu không chỉ bởi vật dụng mà còn bởi những bỡ ngỡ ban đầu. Anh đứng trong hàng ngũ, nghe tiếng chỉ huy hô vang, lòng vừa hồi hộp vừa háo hức.

Ba tháng huấn luyện – quãng thời gian ngắn nhưng đủ để thay đổi cả một con người.

Những ngày đầu, mọi thứ đều là thử thách. Thức dậy từ khi trời chưa sáng, tập thể dục, chạy bền, mang vác nặng, học điều lệnh, bắn súng, đào công sự… Mỗi ngày trôi qua là một ngày cơ thể rã rời. Đôi bàn chân phồng rộp, đôi vai đau nhức, nhiều đêm nằm võng mà toàn thân ê ẩm.

Có lúc, giữa trưa nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, Tịnh nhớ nhà quay quắt. Nhớ bữa cơm mẹ nấu, nhớ tiếng sóng biển quê hương, nhớ những buổi chiều thả diều cùng bạn bè. Nhưng mỗi khi định chùn bước, anh lại nhìn sang đồng đội – những chàng trai cùng tuổi, cùng chung hoàn cảnh. Không ai kêu ca, không ai bỏ cuộc. Chính tinh thần ấy đã kéo anh đứng vững.

Ngoài huấn luyện quân sự, những buổi học chính trị cũng để lại dấu ấn sâu sắc. Qua lời giảng của cán bộ, Tịnh hiểu rõ hơn vì sao mình cầm súng, vì sao phải chiến đấu, vì sao độc lập – tự do lại thiêng liêng đến thế. Từ nhận thức, ý chí được hun đúc. Người lính trẻ dần hình thành bản lĩnh.

Ba tháng huấn luyện cũng là ba tháng tình đồng đội nảy nở. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Khi một người mệt, cả tiểu đội dừng lại. Khi một người ốm, những người còn lại thay nhau chăm sóc. Trong gian khó, họ coi nhau như anh em ruột thịt.

Ngày kết thúc khóa huấn luyện, đơn vị tập trung nghe phổ biến nhiệm vụ mới. Khi nghe tin sắp hành quân vào Nam, không khí bỗng trầm hẳn xuống. Ai cũng hiểu, những gì đã trải qua mới chỉ là bước khởi đầu. Phía trước là chiến trường thực sự, nơi không có cơ hội làm lại.

Phạm Thanh Tịnh lúc ấy đã không còn là cậu thanh niên mười tám tuổi bỡ ngỡ ngày nào. Ba tháng huấn luyện đã rèn cho ông sức chịu đựng, kỷ luật, niềm tin và hơn hết là tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Nhiều năm sau, khi nhìn lại quãng đời binh nghiệp dài hơn bốn mươi năm, ông vẫn khẳng định: chính ba tháng huấn luyện đầu tiên ấy đã đặt nền móng cho tất cả. Nếu không có những ngày gian khổ ấy, sẽ không có người lính Phạm Thanh Tịnh kiên cường trên các chiến trường ác liệt sau này.

Ba tháng – ngắn ngủi nhưng đủ để một chàng trai quê trưởng thành thành người lính thực thụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn