Cựu chiến binh

BA TIẾNG NỔ THỜI TÂN BINH

BA TIẾNG NỔ THỜI TÂN BINH

05/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

BA TIẾNG NỔ THỜI TÂN BINH

Tôi là Vũ Văn Bình. Nhắc lại quãng đời tân binh, tôi nhớ nhiều điều lắm: những buổi chạy bền mồ hôi ướt áo, những đêm gác còn bỡ ngỡ, và cả cảm giác lạ lẫm khi lần đầu khoác bộ quân phục. Nhưng có một kỷ niệm đến nay vẫn in đậm trong trí nhớ tôi – ba tiếng nổ trong những ngày đầu nhập ngũ.

Hồi đó, tôi mới vào đơn vị chưa lâu. Mọi thứ đều mới mẻ, từ nếp sinh hoạt đến kỷ luật. Là tân binh, ai cũng vừa háo hức vừa lo lắng. Ngày nào cũng học điều lệnh, tập đội hình, làm quen với thao trường. Đêm về, nằm trên giường tầng, tôi nhớ nhà, nhớ tiếng nói quen thuộc ở quê, nhưng vẫn tự nhủ phải cố gắng để không thua kém anh em.

Hôm ấy là một buổi huấn luyện bình thường. Trời nắng nhẹ, gió thổi đều trên thao trường. Chúng tôi đang tập trung nghe cán bộ phổ biến nội dung thì bỗng vang lên một tiếng nổ lớn ở phía xa. Tôi giật mình, tim đập thình thịch. Cả hàng quân khựng lại trong chốc lát. Là tân binh, tôi chưa quen với những âm thanh như vậy, nên phản xạ đầu tiên là lo lắng.

Chưa kịp hoàn hồn, tiếng nổ thứ hai lại vang lên, rồi tiếng thứ ba nối tiếp. Ba tiếng nổ dội vào không gian, vọng lại giữa thao trường rộng. Tôi thấy rõ sự căng thẳng hiện lên trên gương mặt nhiều anh em mới. Có người nuốt nước bọt, có người nắm chặt tay. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rất rõ cảm giác của một người lính mới: vừa sợ, vừa tò mò, vừa muốn tỏ ra bình tĩnh.

Cán bộ nhanh chóng trấn an, yêu cầu chúng tôi giữ đội hình, không hoang mang. Sau đó, chúng tôi được giải thích rõ: đó là tiếng nổ trong nội dung huấn luyện, hoàn toàn nằm trong kiểm soát. Nghe vậy, tôi mới thở phào. Nhưng dư âm của ba tiếng nổ vẫn còn đó, như một dấu mốc đầu tiên cho tôi hiểu rằng, từ nay mình đã bước vào môi trường quân đội thực thụ.

Buổi tối hôm ấy, trong giờ nghỉ, anh em tân binh ngồi lại với nhau, nhắc đến chuyện ban ngày. Người thì cười, người thì thú nhận lúc nghe tiếng nổ tim đập nhanh lắm. Tôi cũng vậy. Nhưng giữa những câu chuyện ấy, tôi nhận ra một điều: ai cũng giống ai, đều là tân binh, đều phải vượt qua nỗi sợ ban đầu.

Những ngày sau đó, chúng tôi tiếp tục huấn luyện. Dần dần, tôi quen với tiếng động trên thao trường, quen với nhịp sống kỷ luật. Ba tiếng nổ hôm ấy không còn khiến tôi hoảng hốt nữa, mà trở thành một bài học đầu đời: người lính phải biết giữ bình tĩnh, tin vào chỉ huy, tin vào đồng đội.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ thời tân binh ấy. Giờ đây, khi nhớ lại, tôi không còn cảm giác lo lắng như ngày xưa. Thay vào đó là một nụ cười nhẹ. Ba tiếng nổ năm ấy đã giúp tôi trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Nó đánh dấu khoảnh khắc tôi rời bỏ sự non nớt ban đầu để bước vào con đường rèn luyện của người lính.

Với tôi, kỷ niệm ba tiếng nổ thời tân binh không phải là điều đáng sợ, mà là một cột mốc đáng nhớ. Nó nhắc tôi nhớ về những ngày đầu còn bỡ ngỡ, về tình đồng đội sẻ chia nỗi lo, và về quá trình tôi học cách đứng vững trong môi trường quân ngũ. Một kỷ niệm giản dị, nhưng theo tôi suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn