Cựu chiến binh

NGỌN ĐUỐC SỐNG GIỮA TRẬN ĐỊA THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Thông điệp Có những con người không để lại tài sản cho đời. Nhưng họ để lại một đất nước hòa bình.

Quảng Trị26/08/2026Xã Hòa Trạch (Đoàn Xã Hoà Trạch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 2026, trong một chuyến về dâng hương tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Trường Sơn, tôi có dịp gặp bác Nguyễn Văn Hùng, một cựu chiến binh từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Khi nhắc đến những ngày chiến đấu bảo vệ Thành cổ, bác lặng người rất lâu.

Bác kể:

"81 ngày đêm ấy, đất dưới chân chúng tôi gần như không còn là đất nữa.

Toàn là bom đạn."

Giữa những câu chuyện về chiến tranh, bác nhắc nhiều lần tới một người đồng đội tên Lê Văn Minh.

Anh Minh quê ở Nghệ An.

Nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi.

Trong đơn vị, anh nổi tiếng là người lạc quan nhất.

Bom đạn dữ dội đến đâu cũng luôn động viên đồng đội:

"Còn người là còn trận địa."

Một buổi chiều cuối tháng 8/1972, khi đơn vị đang vận chuyển thương binh ra phía sau, pháo địch bất ngờ trút xuống dữ dội.

Một chiến sĩ bị thương nặng nằm giữa khoảng trống.

Ai cũng hiểu lao ra lúc đó gần như cầm chắc cái chết.

Nhưng anh Minh vẫn lao đi.

Anh kéo được đồng đội vào hố trú ẩn.

Người chiến sĩ được cứu sống.

Còn anh Minh mãi mãi nằm lại bên bờ sông Thạch Hãn.

Kể đến đây, giọng bác Hùng nghẹn lại.

Bác nói:

"Đồng đội tôi không ai muốn thành anh hùng.

Chúng tôi chỉ muốn đất nước hòa bình."

Tôi đứng lặng trước câu nói ấy.

Hóa ra phía sau những trang sử hào hùng là những con người bình dị.

Họ cũng có gia đình.

Có ước mơ.

Có tuổi trẻ.

Nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng hiến dâng tất cả.

Ngày nay, mỗi lần thắp nén hương bên Thành cổ Quảng Trị, tôi lại nhớ tới câu chuyện của bác Hùng.

Nhớ tới những người lính tuổi đôi mươi đã hóa thành bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn