BÀ TÔI - CỰU CHIẾN BINH ANH HÙNG
Ngày ấy, quê tôi còn chìm trong khói lửa. Những buổi chiều không có tiếng cười trẻ con rộn rã, chỉ có tiếng gió lùa qua cánh đồng cháy sém và tiếng máy bay gầm rú xa xa. Trong ký ức của tôi, bà nội không chỉ là một người bà hiền từ, mà còn là một người lính – một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng không thể nào quên. Bà kể, ngày bà rời làng, bà mới mười tám tuổi. Mái tóc còn xanh, đôi mắt còn đầy mộng mơ, nhưng lòng thì đã sẵn sàng cho một con đường không biết ngày trở lại. Bà khoác lên mình bộ quân phục rộng thùng thình, chân đi đôi dép cao su, vai đeo ba lô nặng trĩu. Những bước chân đầu tiên vào rừng Trường Sơn, bà bảo, vừa run vừa quyết tâm. Cuộc sống nơi chiến trường không giống bất cứ điều gì bà từng biết. Những đêm hành quân dưới ánh trăng mờ, tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn tiếng bom rơi xa gần. Có những ngày đói lả, cả đơn vị chỉ chia nhau từng nắm cơm vắt, uống nước suối cho qua cơn khát. Nhưng giữa gian khổ ấy, tình đồng đội lại sáng lên như ngọn lửa. Bà nhớ mãi những người bạn đã cùng bà chia sẻ từng giọt nước, từng mẩu sắn, và cả những giấc ngủ chập chờn giữa rừng sâu. Bà không cầm súng chiến đấu ở tuyến đầu, nhưng công việc của bà cũng hiểm nguy không kém. Bà là giao liên, dẫn đường, chuyển thư, tải thương. Có lần, bà phải cõng một người đồng đội bị thương vượt qua con suối giữa đêm. Nước lạnh buốt, đá trơn trượt, nhưng bà không dám dừng lại. Bà nói, lúc ấy bà chỉ nghĩ: “Nếu mình chậm một chút thôi, đồng đội có thể không qua khỏi.” Chiến tranh lấy đi của bà nhiều thứ. Những người bạn thân thiết mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Những lá thư chưa kịp gửi. Những ước mơ tuổi trẻ dang dở. Nhưng chiến tranh cũng cho bà một điều – đó là lòng kiên cường và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình. Ngày chiến tranh kết thúc, bà trở về làng với mái tóc đã điểm bạc. Ngôi nhà xưa vẫn đó, nhưng nhiều người thân không còn. Bà bắt đầu lại cuộc sống từ những điều giản dị nhất: trồng rau, nuôi gà, chăm sóc gia đình. Bà ít khi kể về chiến tranh, chỉ đôi lần ánh mắt xa xăm khi nghe lại một bài hát cũ. Với tôi, bà là cả một phần lịch sử sống. Những vết sẹo trên tay bà, những câu chuyện bà kể bên bếp lửa, tất cả đều là minh chứng cho một thời hoa lửa mà bà đã đi qua. Giờ đây, mỗi lần nhìn bà ngồi nhẩn nha bên hiên nhà, tôi lại thấy trong dáng vẻ bình dị ấy là cả một bầu trời ký ức. Và tôi hiểu rằng, sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của những con người như bà – người bà cựu chiến binh mà tôi luôn tự hào.



