Bà Triệu (3)
Vào thế kỷ III, sau cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng, đất nước ta lại rơi vào ách đô hộ của nhà Đông Ngô. Tại miền đất Thanh Hóa, có một người phụ nữ trẻ tuổi tên là Triệu Thị Trinh, nổi tiếng với nhan sắc và đặc biệt là tài năng, khí phách hơn người.
Bà sống cùng anh trai là Triệu Quốc Đạt. Chứng kiến cảnh nhân dân bị giặc Ngô bóc lột, khổ cực, Bà nuôi chí lớn đánh đuổi quân xâm lược, giành lại độc lập cho dân tộc. Khi bị anh trai khuyên nên yên phận làm con gái, Bà đã dõng dạc nói câu nói lưu danh muôn đời: "Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở Biển Đông, chứ không thèm bắt chước người đời cúi đầu làm tỳ thiếp người ta!".
Năm 248, Triệu Quốc Đạt phất cờ khởi nghĩa ở núi Nưa (Triệu Sơn, Thanh Hóa). Sau khi ông mất, Triệu Thị Trinh được tôn lên làm chủ tướng, lãnh đạo toàn bộ nghĩa quân. Bà Triệu thường mặc áo giáp vàng, cài trâm vàng, đi guốc ngà và cưỡi voi chiến uy phong lẫm liệt khi ra trận.
Quân Ngô nhiều phen khiếp sợ trước sự dũng mãnh của Bà, gọi Bà là "Nữ tướng mạnh mẽ". Tuy nhiên, do chênh lệch về lực lượng và sự phản công quyết liệt của quân địch, cuộc khởi nghĩa cuối cùng đã thất bại. Bà Triệu đã anh dũng hy sinh tại núi Tùng (Hậu Lộc, Thanh Hóa) khi mới 23 tuổi. Dù không thành công, tấm gương của Bà Triệu đã trở thành biểu tượng cho tinh thần quật cường, không chịu khuất phục và lòng yêu nước cháy bỏng của dân tộc Việt Nam.



