Cựu chiến binh

Bác cựu chiến binh

Bác cựu chiến binh

Thái Nguyên06/03/2026Hoàng Thị Hạnh (Trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Ngọn lửa không tắt trong tim người lính già

Trong những buổi chiều yên bình của thành phố hôm nay, thật khó để chúng ta hình dung được những tháng năm “hoa lửa” – khi đất nước chìm trong khói bom và biết bao người con ưu tú đã dành cả tuổi xuân cho Tổ quốc. Với thế hệ trẻ chúng tôi, chiến tranh không còn hiện hữu qua tiếng súng, nhưng vẫn sống động qua những câu chuyện của các nhân chứng lịch sử.

Tôi may mắn được nghe câu chuyện của một bác cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc trắng, nhưng ánh mắt bác vẫn sáng lên khi nhắc về đồng đội. Bác kể rằng ngày lên đường nhập ngũ, bác mới tròn mười tám tuổi – bằng đúng tuổi của chúng tôi bây giờ. Khi ấy, hành trang không phải là ước mơ du học hay những dự định nghề nghiệp, mà là lời thề bảo vệ Tổ quốc.

Những năm tháng nơi chiến trường là chuỗi ngày thiếu thốn, gian khổ. Có những đêm hành quân trong mưa rừng, có những bữa cơm chỉ là nắm gạo vội vàng, có những lần đối diện ranh giới sinh – tử. Nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là sợ hãi, mà là tình đồng đội. “Chúng tôi sống vì nhau,” bác nói. Chính tình yêu nước và niềm tin vào ngày độc lập đã giúp họ vượt qua tất cả.

Bác kể về người bạn thân đã ngã xuống trong một trận chiến. Trước lúc hy sinh, người đồng đội ấy chỉ kịp nhắn gửi: “Nếu còn sống, hãy kể cho thế hệ sau biết rằng chúng tôi đã chiến đấu vì họ.” Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Hóa ra, sự bình yên mà chúng tôi đang có hôm nay được đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương của biết bao người.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước vẫn còn đó. Nó cháy âm thầm trong ký ức của những nhân chứng lịch sử và được truyền lại cho thế hệ trẻ qua từng câu chuyện. Với chúng tôi, tri ân không chỉ là những phút mặc niệm hay những vòng hoa tưởng nhớ, mà còn là sự nỗ lực học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm hơn mỗi ngày.

Là sinh viên Trường Ngoại ngữ, tôi hiểu rằng sứ mệnh của mình hôm nay không còn là cầm súng ra trận, mà là học tập thật tốt, hội nhập quốc tế nhưng không quên cội nguồn dân tộc. Chúng tôi sẽ kể lại những câu chuyện thời hoa lửa bằng ngôn ngữ của người trẻ – để lịch sử không chỉ nằm trong sách giáo khoa, mà sống động trong trái tim mỗi người.

Bởi vì khi còn nhớ về quá khứ, chúng ta mới biết trân trọng hiện tại. Và khi trân trọng hiện tại, chúng ta mới xứng đáng với những hy sinh của cha anh năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn