Bài viết

Bác Đinh Mli

Gia Lai11/06/2026ĐInh Văn Danh (Đoàn thanh niên xã Ya Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký Ức Một Thời Kháng Chiến

Tôi là Đinh Mli, sinh năm 1958. Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày chiến tranh lùi xa, nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ tham gia kháng chiến vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí tôi như mới hôm qua.

Những năm tháng ấy, quê hương tôi chìm trong khói lửa. Dù tuổi đời còn rất trẻ, tôi và nhiều thanh niên trong làng đều mang trong mình một quyết tâm cháy bỏng: góp sức bảo vệ quê hương, giành lại độc lập cho đất nước. Ngày rời nhà tham gia lực lượng kháng chiến, mẹ tôi lặng lẽ gói cho tôi một nắm cơm và dặn: “Con đi vì nước, phải giữ gìn sức khỏe và sống cho xứng đáng.” Lời dặn ấy theo tôi suốt những năm tháng gian khổ.

Cuộc sống nơi đơn vị vô cùng thiếu thốn. Những cánh rừng là mái nhà, võng mắc giữa hai thân cây là nơi nghỉ ngơi. Mùa mưa, quần áo lúc nào cũng ướt sũng; mùa khô, bụi đỏ phủ kín từ đầu đến chân. Thế nhưng không ai than vãn. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng nắm gạo và luôn động viên nhau vượt qua khó khăn.

Tôi còn nhớ một trận chiến diễn ra vào một đêm tối trời. Đơn vị nhận nhiệm vụ chốt giữ một vị trí quan trọng. Tiếng bom đạn rung chuyển cả núi rừng. Trong lúc chiến đấu ác liệt, một đồng đội của tôi bị thương nặng. Không chút do dự, tôi cùng một người khác lao ra giữa làn đạn để đưa anh về nơi an toàn. Chúng tôi vừa dìu đồng đội vừa tìm cách tránh hỏa lực của đối phương. Khi về đến vị trí tập kết, cả ba người đều kiệt sức, nhưng anh đã được cứu sống.

Chính trong những ngày tháng chiến đấu ấy, tôi cũng bị thương. Vết thương để lại di chứng lâu dài, khiến sức khỏe giảm sút đáng kể. Sau này, tôi được công nhận là bệnh binh với tỷ lệ thương tật 61%. Đó là dấu ấn không thể phai mờ của một thời tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê hương. Nhiều đồng đội năm xưa đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần thắp nén hương tưởng nhớ họ, tôi lại thấy mình may mắn khi còn được sống, được chứng kiến đất nước hòa bình và phát triển từng ngày.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, tôi thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng kháng chiến gian khổ nhưng đầy tự hào ấy. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người con đất Việt.

Dù thời gian có trôi đi bao lâu, tôi vẫn luôn tự hào vì đã được góp một phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Đó là ký ức thiêng liêng nhất trong cuộc đời tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bác Đinh Mli | Câu chuyện thời hoa lửa