Cựu Thanh niên xung phong

Bác Dương Thị Lan – Người nữ thanh niên xung phong mở đường cho ngày thống nhất

Nghệ An05/07/2026Trần Thị Lý LĐ Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác Dương Thị Lan – Người nữ thanh niên xung phong mở đường cho ngày thống nhất

Bác Dương Thị Lan – Người nữ thanh niên xung phong mở đường cho ngày thống nhất

"Có một thế hệ đã dành cả tuổi thanh xuân giữa mưa bom bão đạn để mở những con đường ra tiền tuyến. Họ không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, nhưng mỗi nhát cuốc, mỗi tảng đá được phá, mỗi hố bom được san lấp đều góp phần làm nên những chiến thắng vẻ vang của dân tộc. Bác Dương Thị Lan là một người như thế."

Trong không khí cả nước hướng tới kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2026), chúng em – học sinh lớp 3B, Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu – vô cùng vinh dự được cô giáo chủ nhiệm dẫn đến thăm bác Dương Thị Lan, người nữ thanh niên xung phong hiện đang sinh sống tại thôn Thọ Khánh, xã Quỳnh Đôi (nay là xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An).

Buổi gặp gỡ diễn ra trong căn nhà nhỏ, nơi người nữ thanh niên xung phong năm xưa vẫn lưu giữ những kỷ vật của một thời hoa lửa. Với nụ cười hiền hậu và giọng kể chậm rãi, bác đưa chúng em trở về những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng vô cùng hào hùng của dân tộc.

Bác Dương Thị Lan kể rằng, năm 1972, khi mới 16 tuổi, bác đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Ở cái tuổi mà nhiều bạn bè còn đang ngồi trên ghế nhà trường, bác đã rời xa gia đình, gác lại những ước mơ tuổi trẻ để lên đường thực hiện nhiệm vụ.

Trong những năm từ 1972 đến 1975, bác cùng đồng đội được giao nhiệm vụ mở tuyến đường chiến lược sang nước bạn Lào. Đó là công việc vô cùng nặng nhọc và nguy hiểm. Mỗi ngày, các bác phải san lấp hố bom, phá đá mở đường, sửa chữa những đoạn đường bị bom đạn cày xới để bảo đảm các đoàn xe chở vũ khí, lương thực và bộ đội có thể nhanh chóng ra tiền tuyến.

Bác kể rằng, những con đường vừa sửa xong thì máy bay địch lại quay trở lại ném bom. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng đổ ngổn ngang, nhưng khi tiếng bom vừa ngớt, các đội thanh niên xung phong lại nhanh chóng có mặt, tiếp tục san lấp hố bom và mở đường.

Công việc ấy cứ lặp đi lặp lại suốt nhiều năm trời.

Không ai nghĩ đến sự an toàn của riêng mình. Điều duy nhất mọi người mong muốn là tuyến đường luôn được thông suốt để những chuyến xe kịp thời tiếp viện cho chiến trường.

Nhắc đến những năm tháng ấy, bác lặng người khi kể về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn.

Có những người mới hôm qua còn cùng nhau làm đường, cùng chia nhau từng bát cơm, từng ngụm nước, vậy mà chỉ sau một trận bom đã vĩnh viễn ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Mỗi lần nhớ về họ, giọng bác chùng xuống. Những ký ức ấy dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người nữ thanh niên xung phong.

May mắn sống sót trở về sau chiến tranh, nhưng bác Dương Thị Lan cũng mang trên mình những vết thương do bom đạn để lại. Những cơn đau vẫn hành hạ mỗi khi trái gió trở trời. Thế nhưng, chưa bao giờ bác than phiền hay hối tiếc về những năm tháng tuổi trẻ đã cống hiến.

Đối với bác, được góp một phần nhỏ bé vào thắng lợi của dân tộc là niềm vinh dự lớn nhất của cuộc đời.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Dù ở hoàn cảnh nào, bác vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, nghị lực và phẩm chất đẹp của người thanh niên xung phong năm xưa.

Lắng nghe câu chuyện của bác, chúng em càng hiểu rằng những con đường chiến thắng không chỉ được mở bằng máy móc hay sức lao động, mà còn được xây nên bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thanh niên xung phong.

Các bác không trực tiếp đứng trên tuyến đầu cầm súng chiến đấu, nhưng chính những con đường các bác mở đã góp phần đưa bộ đội, vũ khí và lương thực ra tiền tuyến, góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc.

Buổi gặp gỡ khép lại trong niềm xúc động và biết ơn sâu sắc. Hình ảnh người nữ thanh niên xung phong với nụ cười hiền hậu, đôi mắt đầy nghị lực và những câu chuyện chân thực đã giúp chúng em hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.

Chúng em nhận ra rằng, cuộc sống bình yên mà mình đang có được đánh đổi bằng biết bao tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của các thế hệ đi trước.

Chúng em xin kính chúc bác Dương Thị Lan luôn mạnh khỏe, tiếp tục là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và ý chí vượt khó để truyền cảm hứng cho các thế hệ mai sau. Chúng em xin hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, sống nhân ái, biết yêu quê hương, đất nước và không ngừng rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh.

"Những con đường Trường Sơn năm xưa được mở bằng mồ hôi, máu và tuổi xuân của lớp lớp thanh niên xung phong. Hòa bình hôm nay chính là thành quả thiêng liêng được đánh đổi bằng những hy sinh thầm lặng ấy."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bác Dương Thị Lan – Người nữ thanh niên xung phong mở đường cho ngày thống nhất | Câu chuyện thời hoa lửa