Bác Hà Văn Thái. Khúc tráng ca tuổi hai mươi nơi dải đất duyên hải
Bác Hà Văn Thái. Khúc tráng ca tuổi hai mươi nơi dải đất duyên hải
Chào các bạn đoàn viên và các bạn trẻ thân mến,
Có những ngày rảo bước trên những triền đê, nhìn ngắm thảm xanh thanh bình của xóm Trung Tằm quê mình, tôi tự hỏi: Điều gì đã giữ cho mảnh đất Quy Đức này vẹn nguyên sự bình yên qua giông bão thời đại? Câu trả lời chẳng ở đâu xa, nó nằm ngay trong những nấc trầm ký ức của một thế hệ rực lửa, những người đã hiến dâng cả thanh xuân để làm bệ đỡ cho hòa bình hôm nay.
Hôm nay, hành trình của Đoàn thanh niên chúng ta sẽ ghé thăm câu chuyện của một người cựu binh, một người Đảng viên kiên trung mà mỗi khi nhắc đến, lòng tôi lại trào dâng niềm tự hào: Bác Hà Văn Thái.
Khúc tráng ca tuổi hai mươi nơi dải đất duyên hải
Bác Hà Văn Thái sinh năm 1959. Năm 1978, khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc nổ ra, cả đất nước lại bước vào một thời kỳ sục sôi mới. Chàng trai trẻ Hà Văn Thái ngày ấy vừa tròn 19 tuổi – độ tuổi bừng nở những ước mơ, hoài bão lớn nhất của đời người. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác gác lại tình riêng, tạm biệt gia đình và những bờ bãi thân thuộc ở xóm Trung Tằm để lên đường tòng quân.
Suốt bốn năm đằng đẵng (1978 - 1982), bác Thái gắn bó với đơn vị C11 - TĐ201 - QK3 (Đại đội 11 - Trung đoàn 201 - Quân khu 3).
Nhìn lại lịch sử, Trung đoàn 201 khi ấy là đơn vị làm nhiệm vụ huấn luyện và sẵn sàng chiến đấu, tăng cường lực lượng cho các mặt trận biên giới khốc liệt nhất. Bốn năm trong màu áo lính Quân khu 3 của bác Thái là những chuỗi ngày trui rèn khắc nghiệt. Đó là những dặm dài hành quân mang nặng trên vai, là những đêm thức trắng thao trường, gối đất nằm sương để chuẩn bị cho những trận đánh giữ đất, giữ biên cương. "Đóa hoa thời lửa" của bác Thái không lung linh dưới ánh đèn thành phố, mà kiên cường đâm chồi giữa nắng gió thao trường, giữa bùn đất chiến hào và cái lạnh buốt của những mùa đông vùng biên viễn.
Sắc thẻ Đảng mẫu mực giữa đời thường bình dị
Năm 1982, hoàn thành nghĩa vụ quân sự cao cả, bác Thái trở về quê hương Quy Đức, Phú Thọ. Trút bỏ bộ quân phục sương gió, người chiến sĩ năm xưa lại bước vào một mặt trận mới: Mặt trận dựng xây kinh tế, kiến thiết xóm làng từ những gian khó sau chiến tranh.
Hơn bốn mươi năm trôi qua, người lính trẻ ngày nào nay đã là một người Đảng viên lão thành, một chỗ dựa vững chắc cho bà con xóm Trung Tằm. Sự nể phục mà làng xóm dành cho bác không đến từ những lời nói hoa mỹ, mà đến từ chính cái cách bác sống mẫu mực mỗi ngày:
Trách nhiệm của một người đi đầu: Với tấm thẻ Đảng đặt trang trọng nơi ngực áo, bác Thái luôn là người "đứng mũi chịu sào" trong mọi phong trào tại địa phương. Từ việc đóng góp xây dựng nông thôn mới, hiến đất mở đường cho đến việc khuyên bảo, hòa giải những xích mích nhỏ trong xóm, bác đều thấu tình đạt lý, vẹn toàn đôi bên.
Bản lĩnh không mờ phai: Chất lính kỷ luật, nghiêm túc nhưng vô cùng ấm áp năm xưa đã hòa vào lối sống giản dị của bác hôm nay. Bác không bao giờ kể lể về những cống hiến thời trẻ, bác chọn cách dùng chính cuộc sống liêm khiết, mẫu mực của mình làm bài học sống động nhất cho con cháu soi vào.
Các bạn trẻ Quy Đức thân mến!
"Hoa thời lửa" của bác Hà Văn Thái là bông hoa được vun trồng bằng mồ hôi trên thao trường thời chiến, và được giữ cho vẹn sắc, đượm hương bằng lòng trung thành, trách nhiệm của một người Đảng viên thời bình.
Thế hệ chúng ta hôm nay, những người đang được sống dưới bầu trời hòa bình, hãy lấy ngọn lửa kiên trung của bác Thái làm kim chỉ nam. Đừng để thanh xuân của mình trôi qua một cách hoài phí. Hãy hành động, hãy cống hiến bắt đầu từ những việc làm thiết thực nhất cho xóm Trung Tằm, cho xã Quy Đức thân yêu của chúng ta!
Tuổi trẻ xã Quy Đức tự hào và quyết tâm tiếp bước ngọn lửa kiên trung của thế hệ cha anh!



