Người có công giúp đỡ cách mạng

Bác hàng xóm – Trần Văn Phúc

Câu chuyện về Bác hàng xóm – Trần Văn Phúc

An Giang24/04/2026Nguyễn Thị Diễm Huỳnh (Chi đoàn Trường Mầm non Dương Hòa - Đoàn phường Tô Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi dịp hè đến, tôi về thăm quê ngoại ở xã Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang. Nơi ấy không chỉ có những cánh đồng xanh bát ngát, những con kênh hiền hòa, mà còn có ông bác hàng xóm– người mà tôi luôn yêu quý và kính trọng. Tôi thích nhất là được ngồi bên ông dưới mái hiên nhỏ, lắng nghe những câu chuyện ông kể về một thời “hoa lửa” mà ông đã từng trải qua.

Ông hàng xóm– ông Trần Văn Phúc – là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ vào những năm 1970 tại vùng U Minh Thượng. Khi ấy, nơi đây là vùng căn cứ cách mạng quan trọng, nhưng cũng đầy gian khổ với rừng tràm bạt ngàn, đất phèn, muỗi mòng và bom đạn luôn rình rập.

Ông kể, thời đó ông là chiến sĩ bộ đội địa phương, cùng đồng đội bám trụ trong rừng, sống và chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Họ phải đào hầm trú ẩn, ăn cơm vắt, uống nước kênh, nhiều khi cả ngày không có đủ lương thực. Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội và tình quân dân sâu nặng.

Những trận đánh mà ông tham gia không phải lúc nào cũng lớn, nhưng đầy sự mưu trí. Có khi là phục kích trên những con đường nhỏ, có khi là bí mật tiếp cận địch trong đêm tối. Ông kể có lần đơn vị phải lội nước suốt nhiều giờ trong rừng ngập, vừa tránh địch, vừa giữ bí mật. Dù vất vả, ai cũng kiên cường, không một ai lùi bước.

Đặc biệt, người dân Kiên Giang khi ấy luôn một lòng hướng về cách mạng. Họ che chở cho bộ đội, tiếp tế lương thực, thậm chí sẵn sàng hy sinh để bảo vệ cán bộ. Ông thường nói với tôi: “Chính lòng dân là sức mạnh lớn nhất giúp chúng ta chiến thắng.”

Những buổi chiều quê yên bình, tôi ngồi nghe ông kể chuyện mà trong lòng trào dâng niềm tự hào. Với tôi, ông không chỉ là người ông hiền từ, mà còn là một người lính dũng cảm, một chứng nhân của lịch sử. Thế nhưng, năm 2023, ông đã ra đi sau một cơn bạo bệnh. Từ đó, mỗi lần về quê, tôi không còn được nghe giọng kể ấm áp quen thuộc nữa. Ngồi lại nơi góc hiên xưa, tôi vẫn nhớ như in từng câu chuyện ông kể, như thể ông vẫn còn đâu đây.

Những ký ức về ông sẽ mãi là hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời. Đó không chỉ là tình cảm gia đình, mà còn là niềm tự hào về một thế hệ đã sống và chiến đấu hết mình vì Tổ quốc. Tôi tự hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt, sống có ích để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng mà ông và bao người đi trước đã dành cho quê hương, đất nước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn