Bác Hồ (1)

Câu chuyện cảm động về thời thơ ấu của Bác Hồ (tên khai sinh là Nguyễn Sinh Cung, sau là Nguyễn Tất Thành) không chỉ khắc họa một cậu bé thông minh, hiếu học mà còn làm nổi bật tấm lòng hiếu thảo, nhân hậu và sớm có chí lớn cứu dân, cứu nước ngay từ thuở nhỏ.
1. Tấm lòng hiếu thảo với mẹ
Câu chuyện cảm động nhất về thời thơ ấu của Bác Hồ gắn liền với người mẹ hiền Đặng Thị Thanh. Bà là người phụ nữ đảm đang, nhân hậu, đã gieo vào lòng Bác những hạt giống đầu tiên về tình yêu thương con người và dân tộc.
Một câu chuyện kể lại rằng, khi mẹ ốm nặng, cậu Cung (tên Bác lúc nhỏ) và anh trai Nguyễn Sinh Khiêm đã thay nhau chăm sóc mẹ. Cậu bé Cung còn nhỏ nhưng đã biết phụ giúp cha và anh những công việc trong nhà, sắc thuốc cho mẹ. Cậu luôn túc trực bên giường bệnh, ánh mắt đầy lo âu và thương xót.
Sau khi mẹ mất (năm 1901), Nguyễn Sinh Cung lúc đó mới 11 tuổi, đã vô cùng đau xót. Hình ảnh cậu bé đứng bên mộ mẹ, khóc nức nở, đã làm lay động lòng người. Tình cảm sâu nặng dành cho mẹ đã theo Bác suốt cuộc đời, trở thành một phần của nhân cách vĩ đại sau này, hình thành nên tình thương bao la của Bác dành cho đồng bào.
2. Sự sẻ chia và lòng nhân ái
Ngay từ khi còn nhỏ, Bác Hồ đã bộc lộ lòng nhân ái sâu sắc và tinh thần sẻ chia với những người nghèo khổ hơn mình.
Có một câu chuyện kể rằng, vào những năm tháng sống ở Huế, khi gia đình Bác cũng không mấy khá giả, cậu Cung thường chia sẻ những thứ mình có cho bạn bè nghèo.
Một lần, thấy bạn không có mũ che nắng, cậu bé Cung đã về nhà lấy chiếc mũ nan của mình tặng bạn. Khi được mẹ hỏi, cậu chỉ cười hiền: "Bạn không có mũ, con cho bạn mượn đỡ để khỏi nắng ạ". Hành động nhỏ bé đó cho thấy sự quan tâm, thấu hiểu hoàn cảnh người khác và sẵn sàng giúp đỡ ngay từ tấm bé.
3. Chí lớn từ thuở thiếu thời
Không chỉ nhân hậu, Nguyễn Sinh Cung còn sớm bộc lộ chí lớn và niềm khao khát tìm hiểu về thế giới bên ngoài, về vận mệnh đất nước.
Cậu thường theo cha là cụ Nguyễn Sinh Sắc đi học hoặc nghe các cụ đồ giảng bài. Cậu bé Cung rất thông minh, ham học hỏi và có tư chất hơn người. Điều cảm động là cậu không chỉ học chữ Hán mà còn rất quan tâm đến những điều mới lạ, đặc biệt là sự áp bức của thực dân Pháp.
Khi chứng kiến cảnh người dân bị hành hạ, đánh đập dã man, cậu bé thường hỏi cha: "Tại sao người Pháp lại sang nước ta và đối xử tàn bạo với dân ta như vậy?". Chính những câu hỏi đó đã nhen nhóm trong lòng cậu bé ước mơ và hoài bão cứu dân, cứu nước. Quyết tâm ra đi tìm đường cứu nước của Bác bắt nguồn từ những trăn trở, suy tư này từ thời thơ ấu.



