BÁC HỒ BỊ BẮT Ở HỒNG KÔNG (2)
Năm 1931, trong bối cảnh phong trào cách mạng Đông Dương đang bị thực dân đàn áp dữ dội, Nguyễn Ái Quốc hoạt động tại Hồng Kông với nhiệm vụ liên lạc, chỉ đạo phong trào và giữ mối kết nối giữa cách mạng Việt Nam với Quốc tế Cộng sản. Chính tại đây, Người rơi vào một trong những thử thách sinh tử nhất của cuộc đời cách mạng: bị chính quyền Anh ở Hồng Kông bắt giam theo yêu cầu của thực dân Pháp.
Cuộc bắt giữ diễn ra bất ngờ, trong điều kiện hết sức nguy hiểm. Đối với thực dân Pháp, Nguyễn Ái Quốc là một nhân vật đặc biệt nguy hiểm – người đã góp phần sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam, trực tiếp chỉ đạo phong trào cách mạng trong nước. Nếu bị trao trả cho Pháp, Người có thể đối mặt với án tử hình hoặc tù đày khắc nghiệt. Nguy cơ ấy không chỉ đe dọa sinh mạng cá nhân của Nguyễn Ái Quốc, mà còn đặt phong trào cách mạng Việt Nam trước nguy cơ mất đi người lãnh đạo quan trọng.
Trong nhà giam Hồng Kông, Nguyễn Ái Quốc hoàn toàn bình tĩnh. Người hiểu rằng, trong những thời khắc cam go nhất, người cách mạng càng phải giữ vững niềm tin và ý chí. Không một lời than vãn, không một biểu hiện bi quan, Người âm thầm chuẩn bị tinh thần cho mọi tình huống có thể xảy ra. Chính sự điềm tĩnh ấy khiến những người xung quanh, kể cả cai ngục, cũng phải nể phục.
Việc Bác bị bắt ở Hồng Kông là minh chứng rõ ràng cho con đường cách mạng đầy hiểm nguy mà Người đã lựa chọn. Nhưng đồng thời, nó cũng cho thấy bản lĩnh phi thường của một nhà cách mạng lớn – sẵn sàng đối diện với hiểm nguy cá nhân vì sự nghiệp giải phóng dân tộc.



