Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước (1)
Năm 1911, đất nước Việt Nam vẫn đang chìm trong cảnh nô lệ dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Nhân dân lầm than, nhiều phong trào yêu nước nổi lên nhưng đều chưa thành công. Chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, người thanh niên Nguyễn Tất Thành luôn đau đáu một câu hỏi lớn: “Làm thế nào để cứu nước, cứu dân?”
Sinh ra trong một gia đình giàu lòng yêu nước ở làng Sen, quê hương Nghệ An, Nguyễn Tất Thành sớm hiểu được nỗi khổ của nhân dân lao động. Người nhận thấy rằng muốn cứu dân tộc thì phải tìm ra con đường mới, khác với những con đường mà các bậc tiền bối đã đi trước.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại Bến cảng Nhà Rồng ở Thành phố Hồ Chí Minh, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành đã quyết định rời Tổ quốc lên con tàu Amiral Latouche-Tréville với công việc phụ bếp. Cuộc ra đi ấy vô cùng gian nan, chỉ với hai bàn tay trắng nhưng mang theo khát vọng cháy bỏng giành độc lập cho dân tộc Việt Nam.
Trong suốt nhiều năm bôn ba khắp năm châu bốn biển, Người đã làm nhiều nghề để sinh sống như phụ bếp, cào tuyết, làm báo, lao động chân tay… Người đến nhiều quốc gia để tìm hiểu vì sao các nước phát triển và cách họ đấu tranh giành độc lập. Dù cuộc sống khó khăn, Người vẫn luôn giữ vững ý chí và tình yêu quê hương đất nước.
Sau nhiều năm tìm tòi, nghiên cứu, Nguyễn Ái Quốc đã tiếp cận chủ nghĩa Mác – Lênin và nhận ra rằng đây chính là con đường đúng đắn để giải phóng dân tộc Việt Nam. Từ đó, Người đã lãnh đạo cách mạng Việt Nam đi đến thắng lợi vẻ vang.
Cuộc ra đi tìm đường cứu nước của Bác Hồ là biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng độc lập tự do của dân tộc Việt Nam. Câu chuyện ấy mãi là bài học lớn cho thế hệ trẻ hôm nay về tinh thần vượt khó, dám nghĩ lớn và sống vì Tổ quốc.



