BÁC HỒ RẤT KÍNH GIÀ YÊU TRẺ
BÁC HỒ RẤT KÍNH GIÀ YÊU TRẺ
Theo đồng chí Dương Đại Lâm kể: Cuối năm 1944 thoát khỏi nhà tù và sự quản chế của bọn Quốc Dân Đảng Tưởng Giới Thạch ở Quảng tây, Bác Hồ vượt suối trèo đèo, bàn chân rách nát, lại về được Pác Pó để lãnh đạo nhân dân ta làm cách mạng. Đêm đầu tiên đến Pác Pó, Bác tạm nghỉ tại nhà đồng chí Dương Đại Lâm.
“Sáng sớm ngày hôm sau - đồng chí Dương Đại Lâm kể - vừa ngủ dậy Bác đã ra ngoài bờ suối xem xét, rồi quay vào gọi chúng tôi ra sửa sang lại chỗ lấy nước ăn. Chúng tôi cùng Bác dọn rửa suối xong, Bác về kéo cái thuyền đạp lúa ra kỳ cọ một cách cẩn thận, rồi gọi trẻ em (các con đồng chí Dương Đại Lâm) ra xếp hàng để Bác tắm cho từng cháu một.
Bà tôi ở trong nhà trông thấy Bác hết tắm giặt cho cháu này xong, lại tắm giặt cho cháu khác từ sáng đến gần trưa, bà tôi thương Bác quá nên bảo bố tôi:
- Ông cụ già này thương người lắm! Hôm qua đi đường xa mệt thế mà hôm nay đã dậy sớm để sửa sang cho dân làng, còn tắm giặt cho trẻ nhỏ. Trong nhà mà có một ông cụ như thế thì chả lo gì đói khát!...
Nói rồi bà tôi chặc chặc cái lưỡi một cách thán phục.
- Chả biết vợ con ông cụ ở đâu? Ông cụ thương người quá thôi!...
Nghe lời bà tôi, bố tôi đun lại nồi cháo. Chờ Bác về, bố tôi đánh trứng vào cháo và bưng đến mời Bác ăn. Tay bưng bát cháo, Bác run run hỏi lại bố tôi:
- Ở đây toàn ăn thế này cả hay là chỉ có mình tôi?
Bố tôi thực thà nói:
- Thưa cụ, bà mẹ tôi bảo cụ mệt, chân lại đau, cụ làm việc suốt từ sáng đến giờ không nghỉ, nên chúng tôi làm bát cháo này để mời cụ ăn cho đỡ mệt.
- Tôi không mệt - Bác vội nói.
Bà tôi, từ trong nhà nói với ra:
- Mời cụ xơi cháo rồi nằm nghỉ cho khỏi mệt, chứ chẳng có gì. Cụ thương người lắm.
Bác tự tay bưng bát cháo vào trong nhà mời bà tôi ăn. Khi quay ra, Bác nói với chúng tôi:
- Từ nay không được làm như thế. Bây giờ không ai có sự đặc biệt như thế.
Nói xong, Bác ra ngồi ăn cơm trưa với chúng tôi”.



