Bác Hồ trồng cây
Bác Hồ trồng cây
Một buổi sáng đầu xuân, khi những làn gió nhẹ còn vương hơi lạnh của mùa đông, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ra vườn cùng các cán bộ. Trên tay Bác là chiếc xẻng nhỏ, dáng người tuy đã cao tuổi nhưng vẫn nhanh nhẹn, linh hoạt.
Bác cúi xuống, tự tay đào từng nhát đất. Đất còn ẩm, dính vào tay áo, nhưng Bác không hề để ý. Sau đó, Bác nhẹ nhàng đặt cây non xuống hố, vun đất thật cẩn thận, rồi dùng tay nén lại từng chút một như đang chăm sóc một sinh linh bé nhỏ.
Một cán bộ đứng gần đó xúc động nói:
– Thưa Bác, để chúng cháu làm cho ạ, Bác nghỉ ngơi đi!
Bác ngẩng lên, mỉm cười hiền hậu:
– Việc gì có ích cho dân, cho nước thì ai cũng phải làm. Bác cũng như mọi người thôi.
Sau khi trồng xong, Bác còn xách nước tưới cho cây. Những giọt nước rơi xuống đất, thấm dần vào gốc cây nhỏ bé.
Bác chậm rãi nói:
– Cây này rồi sẽ lớn lên, cho bóng mát, cho hoa trái. Con người cũng vậy, phải được chăm sóc, rèn luyện thì mới trưởng thành.
Những lời nói giản dị ấy khiến mọi người xung quanh lặng đi, ai cũng hiểu rằng Bác không chỉ đang trồng cây, mà còn đang gieo những hạt giống tốt đẹp cho tương lai.



