Bác Hồ và câu nói “không có gì quý hơn độc lập tự do”
"Chiến tranh", có lẽ là hai từ mà khi nhắc đến sẽ khiến người ta phải rợn người, sợ hãi, chán ghét, nhưng hai từ đó với nhiều người hiện hay còn chưa hiểu hết được, về ý nghĩa và sự khốc liệt của nó. Thế nhưng, những thế hệ ngày trước, thế hệ ông cha ta không những hiểu rõ mà thậm chí còn thấm nhuần vào tinh thần và thể xác hai chữ này. Thế hệ đó đã phải chịu đựng, đã phải đấu tranh và đã hy sinh đổi lấy cho ta một cuộc sống, một ngày bình yên mà ta gọi là bình thường hôm nay. Vì vậy ta phải sớm nhận ra, sớm biết ơn những ngày tháng không có bom đạn đã được đánh đổi bằng xương máu của ông cha ta, nghe lời dạy của người lãnh tụ vĩ đai - Bác Hồ đã nói "Không có gì quý hơn độc lập tự do".
"Không có gì" có thể so sánh được với độc lập tự do; dù cho là bạc vàng, đá quý; dù cho là quyền lực và địa vị; Không gì thay thế được với "độc lập tự do". Vậy thì độc lập, tự do là gì? Chính ngày hôm nay là câu trả lời, là một ngày "bình thường" nhất của ta, vậy mà ông cha ta trước kia phải vất vả lắm mà cũng chẳng có được, là một ngày được sống trong an toàn, chỉ lo "Liệu mình có sống tốt không ?" chứ không phải "Liệu mình có còn được sống ?" là khi ta được kím cái đủ đầy, dư dả; Không phải là cái chắp vá, thiếu hụt. Độc lập và tự do đơn giản như thế, đơn giản là trái ngược hoàn toàn với xâm lược và áp bức-hai điều mà đồng bào ta phải cam chịu suốt khoảng thời gian dài đằng đẳng.
Chỉ đơn giản là được sống và phát triển , là được hưởng những quyền lợi mà đáng ra ta phảu được hưởng. Vậy mà, dân tộc ta đã phải mất đến hơn 1000 năm trong suốt hơn 2000 năm lịch sử để chống ngoại xâm và đòi quyền tự do mà ta, hay bất cứ ai sống, cũng được cái quyền được sống này.
Nhìn lại quá khứ, hơn 1000 năm, trong đó: Từ những cuộc khởi nghĩa của Bà Trưng, Bà Triệu đến chiến thắng lẫm liệt của Ngô Quyền; Từ ba lần đánh tan giặc Mông - Nguyên, đến cuộc khởi nghĩa Lam Sơn hơn 10 năm, cứu nước khỏi giặc Minh. Sang đến hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ gian khổ, tinh thần yêu nước bất khuất ấy ngày càng sáng tỏ
Dù nổi đau và mất mát do những cuộc chiến tranh khốc liệt ấy phần nào đã nguôi ngoai, thế nhưng vết thương lành còn vết sẹo thì không, chúng chỉ phai nhạt đi, để mỗi lần nhìn lại vết sẹo đó, ta lại nhớ về những nổi đau, những tổn thương mãi tồn tại trong ký ức, để từ đó ta không quên đi nổi đau ấy, nhưng cũng không còn dằn vặt thêm nữa, mà ta rút ra bài học.
Cũng như khi nhớ lại quá khứ, khi học về lịch sử, hình ảnh đồng bào ta, dân tộc ta chịu áp bức, chịu đô hộ, cũng tựa như một nổi đau, một vết thương để lại sẹo vậy, ta mãi không quên đi được. Ta chẳng thế đếm được có bao nhiêu người lính bỏ mạng nơi chiến trường, ta không đếm được bao nhiêu đứa con phải rời xa mẹ, và không đếm được bao nhiêu người vợ phải rời xa chồng. Những người anh tự tay chôn người em, những người mẹ bị buộc phải xuống tay với con mình và những lời hứa mãi không thể thực hiện, những tương lai bị chôn vùi hòa vào đất.
Chính vì vậy, dù vết sẹo không thể lành hẳn, nổi đau dù chỉ có thể nguôi, nhưng chính hình hài vết sẹo, chính nổi đau âm ỉ đó, sẽ mãi luôn, là lời nhắc nhở, là tiếng mẹ ru, là câu hát câu hò, dưỡng nuôi tương lai ta sau này. Bài học của những niềm đau ngày trước chính là muốn dạy cho ta phải biết quý trọng, nâng niu sự "bình thường" mà ta có được hôm nay. Là lời nhắc nhở những người trẻ biết "Không có gì quý hơn độc lập tự do" vì chỉ cần độc lập và tự do, ta mới có được điều khác. Thế nên những người trẻ ngày nay phải thức tỉnh, biết yêu quê hương, thương đất nước, ý thức được trách nhiệm của bản thân rằng: phải xây dựng, gìn giữ, phải bảo vệ mà nuôi dưỡng đất nước hằng ngày, như ông cha ta ngày trước.



