Bác Hoàng Văn Đồng – Thanh xuân , tuổi trẻ và chiến trường “ tuyến lửa” Quảng Bình

Bác Hoàng Văn Đồng – Thanh xuân , tuổi trẻ và chiến trường “ tuyến lửa” Quảng Bình
Hình ảnh các bác với mái tóc bạc phơ, những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt khiến em không khỏi xúc động. Dù tuổi đã cao, nhưng trong ánh mắt của các bác vẫn ánh lên sự kiên cường, mạnh mẽ minh chứng cho một thời tuổi trẻ oanh liệt, không quản ngại gian khổ để bảo vệ Tổ Quốc. Đặc biệt em ấn tượng về lời tâm sự của bác Hoàng Văn Đồng về những kỷ niệm của bác cùng đồng đội. Bác Đồng năm nay đã 77 tuổi. Bác sinh ra và lớn lên tại thôn 4 Quỳnh Đôi, xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Tuổi trẻ của bác gắn liền với thời chống Mỹ cứu nước.
Bác kể rằng Quảng Bình – Quảng Trị khi ấy được coi là “tuyến lửa”, nơi hứng chịu biết bao bom đạn của kẻ thù. Ngày nào cũng vậy, tiếng bom rơi, đạn nổ vang trời. Đất đá bị cày xới, cây cối cháy rụi, cuộc sống vô cùng gian khổ. Bác nói về tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, các bác chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Chính tình cảm ấy đã giúp các bác vượt qua mọi khó khăn, gian khổ để tiếp tục chiến đấu. Bác nói rằng: “Chỉ cần còn một người, chúng tôi vẫn tiếp tục chiến đấu, vì phía sau là Tổ quốc, là gia đình”. Bác kể trên chiến trường lúc này có cả phụ nữ, các bác cao tuổi bị sức ép của bom mà chảy hết cả máu tai, báng súng của bác bị bom mà toe hết cả, cơ quan bác có các đồng chí đi tiếp tế lương thực dính bom nên đã hy sinh, lần đó bác thoát chết. Năm 1972, Mỹ đưa máy bay ra ném bom, bộ đội tên lửa của ta bắn rơi 1 chiếc máy bay F4E tại Nghĩa Đàn. Bác cùng đồng đội đi truy lùng bắt phi công Mỹ nhảy dù xuống. Trèo đèo lội suối lên tới đỉnh núi thì mới tìm được thi thể của 1 tên phi công, còn 1 tên nữa thì chạy sang địa bàn Quỳnh Thắng. Trong lần truy tìm phi công này bác đã bị thương ở tay và đùi. Rồi còn trận đánh ở Đức Thọ Hà Tĩnh, Mỹ ném bom vào nhà máy, nhà máy của bác tan hoang, xe chở lương thực bốc cháy, bác vừa làm công tác tư tưởng với chị em lại vừa cứu xe lương thực, máy phát điện. Bác nói cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước rất ác liệt, địch đã đưa rất nhiều loại bom vào nước ta như bom B52, bom bi, bom phá....Có những đêm hành quân dưới mưa bom, các bác vừa đi vừa phải tránh pháo kích. Bác kể rằng điều đáng sợ nhất không phải là cái chết mà là nhìn đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình. Có những người vừa mới trò chuyện, cười đùa hôm trước, hôm sau đã không còn nữa. Khi nhắc đến đây, giọng bác chùng xuống, đôi mắt ánh lên nỗi xúc động khiến em cũng nghẹn ngào theo. Chiến tranh qua đi, trở về với cuộc sống đời thường, bác vẫn luôn mang theo những ký ức không thể nào quên. Bác luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào độc lập của đất nước. Bác nhắn nhủ thế hệ trẻ chúng em phải biết trân trọng hòa bình, cố gắng học tập và sống có ích.
Nghe những lời tâm sự ấy, em cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn. Em hiểu rằng những gì mình đang có hôm nay là kết quả của biết bao hy sinh. Những câu chuyện của bác không chỉ là ký ức chiến tranh mà còn là bài học quý giá về lòng dũng cảm, ý chí và tình yêu Tổ quốc. Từ đó, em tự nhắc nhở mình phải biết trân trọng quá khứ, ghi nhớ công lao của các thế hệ đi trước,cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và trách nhiệm hơn với gia đình và xã hội. Em hy vọng sẽ có thêm nhiều cơ hội được tham gia những hoạt động ý nghĩa như vậy để hiểu hơn về lịch sử, về con người và để bản thân ngày càng trưởng thành hơn.
Dương Thị Minh Huệ
Trường TH & THCS Hồ Tùng Mậu, Xã Quỳnh Anh



