BÁC HỎI THĂM TỪNG CHIẾN SĨ BỊ SỐT RÉT
Trong những năm kháng chiến ở chiến khu rừng núi, bệnh sốt rét là nỗi ám ảnh thường trực đối với bộ đội và cán bộ. Nhiều chiến sĩ vừa chiến đấu vừa chống chọi với những cơn sốt rét ác tính, người gầy rộc, sức khỏe suy kiệt. Trước tình hình đó, Bác Hồ luôn dành sự quan tâm đặc biệt đến đời sống và sức khỏe của anh em.

Trong những năm kháng chiến ở chiến khu rừng núi, bệnh sốt rét là nỗi ám ảnh thường trực đối với bộ đội và cán bộ. Nhiều chiến sĩ vừa chiến đấu vừa chống chọi với những cơn sốt rét ác tính, người gầy rộc, sức khỏe suy kiệt. Trước tình hình đó, Bác Hồ luôn dành sự quan tâm đặc biệt đến đời sống và sức khỏe của anh em.
Một lần, nghe báo cáo có nhiều chiến sĩ trong đơn vị bị sốt rét, Bác quyết định đến tận nơi thăm hỏi. Bác đi từng lán, cúi xuống hỏi han từng người: “Cháu sốt đã đỡ chưa?”, “Ăn uống có được không?”, “Có đủ chăn đắp không?”. Những câu hỏi giản dị nhưng chan chứa tình cảm ấy khiến nhiều chiến sĩ xúc động đến rơi nước mắt.
Bác dặn cán bộ y tế phải chăm sóc chu đáo cho anh em, đồng thời căn dặn chiến sĩ giữ gìn sức khỏe để còn đánh giặc lâu dài. Bác nói: “Các cháu còn sống là còn chiến đấu được, còn góp sức cho nước nhà.” Lời nói ấy vừa ân cần, vừa thể hiện tầm nhìn xa của người lãnh đạo luôn coi con người là vốn quý nhất.
Câu chuyện Bác hỏi thăm từng chiến sĩ bị sốt rét không chỉ thể hiện tấm lòng nhân ái, mà còn là bài học sâu sắc về phong cách lãnh đạo gần dân, gần lính. Chính sự quan tâm ấy đã tiếp thêm nghị lực cho các chiến sĩ vượt qua bệnh tật, tiếp tục vững vàng nơi tuyến lửa.



