Bác Lê Phú Nhạn – Người đại đội trưởng trưởng thành từ những năm tháng chiến tranh
Bác Lê Phú Nhạn – Người đại đội trưởng trưởng thành từ những năm tháng chiến tranh
Trong chuyến thăm bác Lê Phú Nhạn, sinh năm 1950, điều khiến chúng tôi ấn tượng đầu tiên là sự điềm đạm, chững chạc của một người từng trải qua nhiều năm quân ngũ. Dù thời gian đã lùi xa, nhưng khi nhắc đến ngày nhập ngũ, những kỷ niệm của người lính năm xưa dường như vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bác.
Tháng 3 năm 1970, khi vừa tròn 20 tuổi, bác lên đường nhập ngũ. Đó là độ tuổi đẹp nhất của thanh xuân, khi nhiều người trẻ đang ấp ủ những ước mơ riêng cho tương lai. Nhưng trong hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã trở thành lý tưởng lớn nhất của cả một thế hệ. Bác tạm biệt gia đình, quê hương, khoác ba lô lên vai và bước vào quân ngũ với quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Trong quá trình công tác tại Binh đoàn 558, từ một người chiến sĩ trẻ, bác từng bước được rèn luyện, trưởng thành và đảm nhiệm chức vụ Đại đội trưởng. Qua lời kể của bác, chúng tôi hiểu rằng người chỉ huy không chỉ là người truyền đạt mệnh lệnh mà còn phải luôn gương mẫu, bình tĩnh và chịu trách nhiệm trước đơn vị. Trong những lúc khó khăn, người đại đội trưởng phải là chỗ dựa tinh thần cho cán bộ, chiến sĩ; phải biết động viên anh em đoàn kết, giữ vững ý chí và cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ.
Chúng tôi hỏi bác điều gì đã giúp những người lính năm ấy vượt qua thiếu thốn và hiểm nguy. Bác nhắc nhiều đến tình đồng chí, đồng đội. Trong quân ngũ, những người lính đến từ nhiều miền quê khác nhau nhưng cùng chung một lý tưởng. Họ coi nhau như anh em, chia sẻ với nhau từ phần lương thực, ngụm nước đến những nỗi nhớ nhà. Chính tình cảm chân thành ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ cùng vượt qua những ngày tháng gian lao.
Từ tháng 3 năm 1970 đến tháng 5 năm 1977, bác có hơn 7 năm phục vụ trong quân đội. Đó là một chặng đường kéo dài từ những năm tháng kháng chiến chống Mỹ đến thời điểm đất nước đã thống nhất và bước vào công cuộc khắc phục hậu quả chiến tranh. Những đóng góp của bác trong quá trình chiến đấu, công tác đã được ghi nhận bằng nhiều hình thức khen thưởng.
Năm 1991, bác tham gia Hội Cựu chiến binh, tiếp tục gắn bó với đồng đội và đóng góp cho các phong trào tại địa phương. Rời quân ngũ nhưng phẩm chất của người lính vẫn luôn được bác gìn giữ trong cuộc sống hằng ngày.
Rời nhà bác, chúng tôi càng thấm thía rằng để trở thành một người chỉ huy, ngoài bản lĩnh và năng lực còn cần có tinh thần trách nhiệm và tình thương đối với đồng đội. Câu chuyện của bác Lê Phú Nhạn giúp thế hệ trẻ hiểu rằng tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi biết sống vì tập thể, vì quê hương và sẵn sàng nhận trách nhiệm trong những thời điểm khó khăn.



