Bác Lê Tiến Dũng: Tuổi Thanh Xuân Gửi Lại Nơi Khói Lửa Thành Cổ
Nhập ngũ tuổi 18 và từng trải qua 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị ác liệt năm 1972, cựu chiến binh Lê Tiến Dũng (xã Thanh Hà) đã cống hiến trọn tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc. Câu chuyện về những hành quân xuyên rừng, những mất mát đồng đội và tinh thần thép của bác là minh chứng sống động cho cái giá của hòa bình hôm nay.

Có được nhịp sống yên bình hôm nay,một phần là nhờ những người chiến sĩ anh dũng trong những ngày tháng chống Mỹ. Người dân xã Thanh Hà luôn nhớ về bác Lê Tiến Dũng - một vị cựu chiến binh giản dị mà dũng cảm, bác đã đi qua những ngày "hoa lữa" đầy gian nan khổ cực bằng một tinh thần thép và một lòng yêu nước sâu đậm.

Mùa hè năm 1969, bác Dũng cùng với con tim cháy bỏng và nồng nàn tình yêu quê hương đất nước, bác đã lên đường nhập ngũ với độ tuổi 18 - cái tuổi thanh xuân đẹp nhất cuộc đời của mỗi con người. Mới vào quân bác được điều lên Lạng Sơn để giúp đỡ người dân gặp nạn, và đến tuổi 21 bác được điều vào trong Nam chiến đấu. Bác được điều đến thành cổ Quảng Trị - một trong những nơi ác liệt nhất vào mùa xuân năm ấy trong chiến dịch Xuân Hè 1972. Bác được điều vào quân đoàn sư đoàn 320B, khi đó bác bước vào cuộc chiến phía trước chỉ còn bom đạn, sợi dây sinh mạng mỏng manh hơn bao giờ hết, bác đã cùng đồng đội của mình bảo vệ thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm mà không ngừng nghỉ.
Bác kể rằng trong chiến dịch ấy, bác đã cùng với đồng đội hành quân xuyên rừng rừng suốt hàng tháng trời. Phía trước chỉ có bóng tối chỉ có ánh trăng và ánh đom đóm dẫn đường cho cả đoàn tiến bước. Không những vậy bác còn phải đối mặt với nhiều những mối nguy hiểm:bom rơi, bão đạn, bệnh tật, .... Dù vậy bác cùng đồng đội đã thành công tiến vào được thành cổ sau khi đi qua dòng sông máu. Khi đó thanh cổ đang bị quân đội Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà tấn công liên tục bằng những vũ trang hiện đại. Bác cùng với đồng đội đã dốc hết sức bảo vệ thành cổ, nhưng từng người đồng đội dần ngã xuống lần lượt với bao sự tiếc thương... Nhờ có sự đoàn kết và tinh thần yêu nước nồng nàn bác cùng đồng đội đã thành công bảo vệ được thành cổ Quảng Trị với bao những mất mát thương tiếc.
Sau khi đất nước thống nhất, bác Lê Tiến Dũng trở về quê hương Thanh Hà của mình, công tác trong Quân đội đến khi về hưu, bác đã sống một cuộc đời của một chiến sĩ anh dũng hết mình vì đất nước của mình. Giờ đây tuy rằng gương mặt bác đã có những vết nhăn, những vết sẹo trên cơ thể vẫn còn đấy; nhưng trong ánh mắt bác vẫn toát lên một niềm tự hào vào tình yêu đất nước sâu lặng.
Câu chuyện của bác không chỉ là một ký ức khó quên của một người linh, mà còn là một biểu tượng cho một thế hệ hết mình hy sinh cho quê hương đất nước, một thế hệ đánh đổi tuổi trẻ, máu xương của mình để đánh đổi lại những ngày tháng hoà bình ngày nay. Vì vậy, khi chúng ta được sống trong những ngày tháng hoà bình của đất nước, được vui chơi, học tập mà không phải đối mặt với những tiếng bom đạn, nên chúng ta càng phải biết ơn, tự hào những người như bác - những người chiến sĩ, anh hùn thầm lặng thời hoa lửa.
Xin được cúi đầu tri ấn bác Lê Tiến Dũng và tất cả những cựu chiến binh - những người đã thay đổi lịch sử bằng chính tuổi xuân của mình. Câu chuyện của bác sẽ luôn được truyền từ thế hệ này đến thế hệ sau, như một minh chứng bất hủ cho niềm tự hào, tình yêu đất nước vô bờ bến.



