Cựu chiến binh

Bác Lê Văn Mung - Gan dạ, dũng cảm, mưu trí.

Bác Lê Văn Mum, sinh năm 1953 tại ấp Phước Hảo, từ tuổi thiếu niên đã xin tham gia cách mạng và được tuyển vào lực lượng du kích năm 1968. Với tinh thần gan dạ và mưu trí, bác trải qua nhiều trận đánh oanh liệt, lập nhiều chiến công xuất sắc và được kết nạp Đảng năm 1970. Sau giải phóng, bác tiếp tục cống hiến sức mình. Câu chuyện đời bác là tấm gương về lòng trung thành, tình yêu quê hương và tinh thần bất khuất của người dân Hưng Mỹ.

Vĩnh Long16/11/2025Kim Phát (Đoàn Thanh niên xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác Lê Văn Mung - Gan dạ, dũng cảm, mưu trí.

CÂU CHUYỆN HOA LỬA – BÁC LÊ VĂN MUNG - Bí danh Tám Mung

Sinh năm 1953 – Ấp Phước Hảo, xã Hưng Mỹ

Trong ký ức của người dân ấp Phước Hảo, hình ảnh chàng trai trẻ Lê Văn Mung những năm cuối thập niên 60 vẫn luôn gắn liền với tinh thần quả cảm, gan dạ và sự mộc mạc của một người con quê hương lớn lên giữa những ngày đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ thuở mười lăm, mười sáu tuổi, ông đã sớm mang trong mình khao khát được góp sức cho cách mạng, được đứng vào hàng ngũ của những người chiến đấu vì độc lập dân tộc.

Một hôm, ông hỏi người cháu – con của chị ruột đang hoạt động cách mạng – rằng:

“Tao bây lớn, tao đi cách mạng được chưa?”

Người cháu trả lời dứt khoát: “Được.”

Chỉ một chữ “được”, nhưng đã trở thành bước ngoặt quan trọng đưa cậu thanh niên Lê Văn Mung vào con đường chiến đấu. Hai cậu cháu tìm đến Bác Chín Phục – Xã đội trưởng, và ngày 15/10/1968, ông chính thức được tuyển vào lực lượng dân quân du kích. Hay tin, chị ông lo sợ và muốn giữ em lại, nhưng ông nhất quyết không rời hàng ngũ bởi lý tưởng đã chọn.

Những năm tháng đầu chiến đấu, dù tuổi đời còn rất trẻ, ông liên tục thể hiện tinh thần dũng cảm đặc biệt. Nắm rõ từng mô đất, bờ sông của quê hương, ông đảm nhận nhiệm vụ đưa thư mật, trinh sát, nắm tình hình địch và nhiều công việc hiểm nguy khác. Năm 1970, khi được bổ nhiệm làm Xã đội phó, có người hỏi ông có sợ không. Ông cười hiền lành:

“Còn nhỏ xíu, có biết gì đâu mà sợ. Tổ chức giao thì làm cho xong.”

Lời nói giản dị nhưng chất chứa bản lĩnh của một người chiến sĩ.

Ngày 11/4/1970, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, trở thành điểm tựa tinh thần cho nhiều chiến sĩ trẻ trong xã. Ba năm sau, ông được Huyện đội trưởng Nguyễn Minh Trừ bổ nhiệm giữ chức Xã đội trưởng, tiếp tục lãnh đạo lực lượng vũ trang xã chiến đấu kiên cường.

Trong ký ức ông, còn lưu mãi những trận đánh oanh liệt mà bản thân cùng đồng đội đã vượt qua bằng lòng can đảm và sự mưu trí:

1. Trận bơi xuồng qua sông phục kích địch ở ấp Vang Nhứt: 1972 Bác Tám với bác Sơn Ri ở ấp Đa Hoà đã bơi xuồng qua sông ấp Vang Nhứt để phục kích trung đội nghĩa quân do tên Công chỉ huy (ở Đại Thôn), địch cũng nghi ngờ, nhưng chưa biết bác và bác Sơn ri bất ngờ phục dưới mé sông nổ súng tiêu diệt 02 tên địch. Bọn chúng bỏ chạy bác thu 2 súng rút lui.

2. Trận mặt đối mặt: Tháng lúa 1972: Bác đi cùng 3 người trong đó có ông Sáu Ca là cán bộ huyện, còn lại là Sĩ, Hãi. Đang đi trên đường thực hiện nhiệm bất ngờ có 03 tên lính nghĩa quân đi tuần hướng đối diện, biết không thể tránh, Bác tám cùng 03 người nhanh chóng địa hình thuận lợi nổ súng tiêu diệt tại chỗ 03 tên thu 3 súng. Trận đánh diễn ra vỏn vẹn chỉ trong vong chưa đến 1 phút.

3. Trận chống càn ở ấp Rẫy, xã Vinh Kim năm 1972: Bác và 05 anh em khác được điều động về ấp Rẫy, xã Vinh Kim để chặn đánh và chống đợt càn của địch. Lực lượng địch là các lính dân vệ các xã gom lại, hoả lực địch gồm súng máy và cối 81mm, chúng bắn hoả lực rất rát vào trận địa của Bác Num, nhưng Bác và các anh em đã kiên quyết bám trụ, lợi dụng công sự bờ lá, bắn và tiêu diệt mười mấy tên, trong đó hạ được tên Đại uý chỉ huy. Trận đánh kéo dài từ 7h – 14 h chiều thì địch rút lui. Còn rất nhiều trận đánh khác.

Không chỉ dũng cảm trong chiến đấu, ông còn nổi tiếng mưu trí. Có thời gian ông ém quân ngay trong ấp chiến lược Vang Nhứt, ở nhà chị Ba Liên, chỉ cách đồn địch 50–70 mét. Một lần, khi tên chỉ huy vừa rời đồn, lực lượng cách mạng bên ngoài tạo tiếng hô hào đánh lạc hướng địch, ông lẻn vào và lấy đi 20 khẩu súng, rút ra an toàn trong sự bàng hoàng của quân địch.

Ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục đem tinh thần người chiến sĩ của mình phụng sự nhân dân. Ông lần lượt giữ các chức vụ Chủ tịch UBND xã Phước Hảo, Bí thư Đảng ủy xã, cống hiến trọn đời cho quê hương cho đến khi nghỉ hưu.

Hôm nay, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, ngồi kể lại chuyện xưa, ông vẫn nhớ rõ từng trận đánh, từng cánh đồng, từng người đồng đội đã cùng mình vượt qua những năm tháng ác liệt nhất của cuộc đời. Mỗi câu chuyện của ông là một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng trung thành, của tình yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng.

Và ông gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay:

“Thời của tụi bác chiến đấu bằng súng đạn. Thời của tụi con chiến đấu bằng tri thức, bằng đạo đức, bằng sự cống hiến cho quê hương. Điều gì cũng phải làm bằng cái tâm, bằng lòng trung thành và nghĩa tình.”

Câu chuyện đời của bác Lê Văn Mung không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là bài học sâu sắc về lý tưởng sống, về tinh thần bất khuất của người dân quê hương Hưng Mỹ – những con người bình dị mà kiên cường, đã góp phần làm nên độc lập hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn