Cựu chiến binh

Bác Lê Văn Thành – người lính giữ mạch liên lạc

Bác Lê Văn Thành – một cựu chiến binh từng làm nhiệm vụ thông tin liên lạc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt – thường nói rằng, công việc của người lính thông tin không ồn ào, không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng lại là “mạch máu” của cả đơn vị.

Quảng Ninh03/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Văn Thành – một cựu chiến binh từng làm nhiệm vụ thông tin liên lạc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt – thường nói rằng, công việc của người lính thông tin không ồn ào, không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng lại là “mạch máu” của cả đơn vị.

Bác kể, nhiệm vụ chính của mình là kéo và bảo vệ đường dây thông tin giữa các đơn vị:

“Hồi đó, dây điện thoại chạy xuyên rừng, qua đồi, qua cả những khu vực đang có giao tranh. Chỉ cần dây đứt là phải đi nối ngay, bất kể ngày đêm, mưa nắng hay đang có bom đạn.”

Những cuộn dây nặng trĩu, những đoạn đường hiểm trở, nhưng điều khiến bác nhớ nhất lại là những lần phải đi “sửa dây” trong tình huống nguy hiểm nhất.

Có một lần, giữa lúc pháo kích đang diễn ra dữ dội, đường dây liên lạc bị đứt. Mệnh lệnh từ cấp trên yêu cầu phải khôi phục liên lạc ngay lập tức.

“Lúc đó, tiếng pháo nổ liên hồi, đất đá bay mù mịt. Tôi không thể đứng lên mà chạy, chỉ có thể bò… bò từng mét một theo đường dây để tìm chỗ đứt.”

Dưới làn đạn, mỗi mét đường đi là một lần đối mặt với hiểm nguy. Có lúc sức ép của bom khiến tai ù đi, người choáng váng, nhưng bác vẫn cố gắng lần theo sợi dây.

“Chỉ cần chậm vài phút thôi là cả đơn vị có thể mất liên lạc, không nhận được lệnh, rất nguy hiểm. Nên dù sợ cũng phải đi…”

Khi tìm được đoạn dây bị đứt, bác nhanh chóng nối lại trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Tay run vì căng thẳng, nhưng vẫn phải làm thật nhanh, thật chính xác.

Khoảnh khắc tín hiệu được nối lại, đầu dây bên kia vang lên tiếng gọi quen thuộc, bác mới thở phào nhẹ nhõm.

“Nghe được tiếng nói từ bên kia là biết mình đã làm xong nhiệm vụ. Lúc đó mới thấy nhẹ người…”

Sau chiến tranh, trở về với cuộc sống bình dị, bác Thành ít khi nhắc đến những gian khổ của mình. Nhưng mỗi lần kể lại, bác luôn nói một câu khiến người nghe phải suy nghĩ:

“Thời đó, cái quý nhất không phải là mạng sống của mình… mà là mệnh lệnh phải được thông suốt.”

Đó không chỉ là trách nhiệm, mà còn là niềm tin, là kỷ luật và là tinh thần của người lính – sẵn sàng đặt nhiệm vụ lên trên tất cả.

Câu chuyện của bác Lê Văn Thành tuy giản dị, nhưng lại cho thấy một góc rất đặc biệt của chiến tranh – nơi có những con người thầm lặng giữ cho “mạch máu” thông tin không bao giờ bị ngắt quãng, góp phần làm nên chiến thắng chung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn