Người có công giúp đỡ cách mạng

Bác Lý Thị Lưu – người thương binh, người bác mà chúng em luôn kính yêu

Bác Lý Thị Lưu – người thương binh, người bác mà chúng em luôn kính yêu

Nghệ An02/07/2026Nguyễn Phạm Bình An-Lớp 3A (xã Quỳnh Anh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác Lý Thị Lưu – người thương binh, người bác mà chúng em luôn kính yêu

Trong một buổi chiều, chúng em được thầy cô dẫn đến thăm bác Lý Thị Lưu ở thôn 1 Quỳnh Lương, xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Khi bước vào ngôi nhà nhỏ của bác, chúng em thấy bác đang ngồi bên bộ bàn ghế gỗ. Ngôi nhà giản dị nhưng rất ấm cúng. Trên bàn thờ phía sau là những bức ảnh và đồ thờ trang nghiêm.

Bác nhìn chúng em và nở nụ cười hiền hậu. Dù bác đã già, mái tóc bạc trắng, khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, nhưng nụ cười của bác rất ấm áp. Chúng em lễ phép chào bác. Có lẽ bác không nghe rõ, nhưng bác vẫn gật đầu và nhìn chúng em thật trìu mến.

Chúng em ngồi quây quần xung quanh bác. Có bạn chăm chú nhìn bác, có bạn mỉm cười, có bạn khẽ thì thầm với nhau. Ai cũng muốn được gần bác hơn. Nhìn bác, chúng em thấy rất thương. Đôi bàn tay bác gầy gầy, những ngón tay run run đặt trên bàn như kể lại bao vất vả đã trải qua.

Thầy cô kể cho chúng em nghe rằng bác là một nữ thương binh. Khi còn trẻ, bác đã tham gia chiến đấu bảo vệ đất nước. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bác đã không ngại khó khăn, sẵn sàng đối mặt với bom đạn. Bác đã bị thương và mang những vết thương đó đến tận bây giờ.

Chúng em tưởng tượng ngày xưa bác cũng từng nhanh nhẹn, dũng cảm như những cô chú bộ đội. Bác đã đi qua những cánh rừng, những con đường đầy nguy hiểm. Có lẽ bác đã từng rất đau khi bị thương, nhưng bác vẫn kiên cường vượt qua.

Bây giờ, bác đã già, trí nhớ không còn rõ, tai không còn nghe được. Nhưng chúng em tin rằng trong trái tim bác vẫn còn những kỷ niệm đẹp của một thời tuổi trẻ anh dũng. Nhìn bác ngồi giữa chúng em, chúng em cảm thấy rất xúc động.

Trong buổi gặp gỡ, chúng em không nói được nhiều với bác, nhưng ánh mắt và nụ cười của bác làm chúng em thấy rất gần gũi. Có bạn còn nhẹ nhàng nắm tay bác như muốn gửi đến bác tình cảm yêu thương.

Khi ra về, chúng em vẫn ngoái nhìn bác. Hình ảnh bác ngồi đó, mỉm cười hiền hậu, sẽ mãi ở trong lòng chúng em. Chúng em hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay có được là nhờ những người như bác.

Chúng em cảm thấy rất biết ơn và tự hào. Chúng em hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, vâng lời thầy cô, kính trọng ông bà cha mẹ. Chúng em cũng sẽ cố gắng thường xuyên đến thăm bác, giúp đỡ bác những việc nhỏ để bác vui hơn.

Bác Lý Thị Lưu tuy giản dị nhưng thật vĩ đại. Bác chính là một “câu chuyện thời hoa lửa” sống động mà chúng em sẽ luôn ghi nhớ và noi theo.

Tác giả viết bài

Nguyễn Phạm Bình An-Lớp 3A

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bác Lý Thị Lưu – người thương binh, người bác mà chúng em luôn kính yêu | Câu chuyện thời hoa lửa