Bác Mai Xuân
“Mọi người kể những câu chuyện xưa
Ðã trở thành huyền thoại
Và viết nên bao bài ca để ngàn năm hát mãi.”
Trong thời bình hôm nay, chiến tranh dường như chỉ còn tồn tại qua những trang sách lịch sử,
những thước phim tư liệu ngắn ngủi hay những lời ca vang vọng một thời. Thế nhưng, có những
năm tháng dù đã lùi xa theo dòng chảy của thời gian nhưng chưa bao giờ phai nhạt trong ký ức
của dân tộc Việt Nam. Ðó là những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi tuổi
trẻ không chỉ biết ước mơ mà còn biết hi sinh, nơi con người sống, chiến đấu và yêu nước bằng
cả trái tim mình.
Hôm nay, chúng ta cùng trở về với “Thời hoa lửa” – để lắng nghe câu chuyện về một thời kháng
chiến chống Mỹ đầy gian khổ nhưng vô cùng anh dũng, đau thương nhưng vẫn rực rỡ niềm tin và
khát vọng hòa bình của Ðoàn sư trưởng Mai Xuân Vạn. Bác được mọi người trìu mến gọi bằng cái
tên thân thương: “Người chiến sĩ miền Ðông”, gắn liền với những chiến trường ác liệt như Biên
Hòa, Bà Rịa, Long Khánh.
Trong những năm tháng ấy, trên mảnh đất Nam Bộ, dường như không có một giây phút nào thực
sự yên bình. Tiếng bom rơi, đạn nổ, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời hòa lẫn với tiếng khóc xé
lòng của những người mẹ mất con, những gia đình mất đi người thân. Chiến tranh không chỉ tàn
phá nhà cửa, làng mạc mà còn để lại những vết thương sâu sắc trong tâm hồn con người.
Ðất nước khi ấy chìm trong đau thương, mất mát và biến động. Bởi lẽ, ở bất cứ nơi đâu, chỉ cần
có chiến tranh là sẽ có hi sinh và đánh đổi. Trước âm mưu xâm lược của các thế lực ngoại bang,
cũng như bao người lính khác, bác Mai Xuân Vạn đã gạt bỏ nỗi sợ hãi, vượt qua những đau đớn
không thể gọi thành tên để cầm súng đứng lên chiến đấu, bảo vệ từng tấc đất quê hương. Chính
từ sự hi sinh thầm lặng ấy mà thế hệ hôm nay mới có được cuộc sống hòa bình, tự do.
“Thời hoa lửa” đã qua nhưng vẫn in đậm trong tâm trí bác. Những âm thanh rất đỗi đời thường
của hiện tại đôi khi cũng đủ gợi lại ký ức về một quá khứ khốc liệt – nơi đồng đội ngã xuống để
đổi lấy hai chữ Hòa Bình cho dân tộc. Bác chia sẻ rằng, những “cơn bão” cuồng nhiệt của tuổi trẻ
ngày nay – khi người dân đổ ra đường mừng chiến thắng thể thao của đất nước – khiến bác liên
tưởng đến những “cơn bão chiến tranh” kéo dài suốt 21 năm (1954–1975) và cả những cuộc
chiến tranh dai dẳng trước đó mà dân tộc ta đã phải trải qua.
Những câu chuyện về “Thời hoa lửa” không chỉ là ký ức của riêng một thế hệ, mà còn là nguồn tư
liệu quý giá để thanh niên Việt Nam hôm nay tìm hiểu, học hỏi và chiêm nghiệm. Bởi chúng ta
được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, chưa từng trải qua bom đạn, nên càng cần lắng nghe
những nhân chứng sống như bác Mai Xuân Vạn để hiểu rõ hơn giá trị của độc lập – tự do.
Bác cũng chia sẻ rằng, trong cuộc sống hiện đại, con người bận rộn với công việc, kiếm tiền, du
lịch và những thú vui giải trí. Không còn nhiều người dành thời gian để lắng nghe, tìm hiểu những
câu chuyện xưa. Chính vì vậy, bác vô cùng xúc động và trân trọng khi đoàn viên thanh niên vẫn
quan tâm, vẫn tìm về lịch sử, tìm về cội nguồn của dân tộc. Ðó không chỉ là sự tri ân, mà còn là
trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Chiến tranh tuy đã lùi xa, nhưng những vết thương mà nó để lại vẫn còn đó. Trước khi khép lại
buổi trò chuyện, bác Vạn gửi gắm một lời dặn dò giản dị nhưng đầy day dứt:
“Vì có được hòa bình không phải là điều dễ dàng, các cháu phải cố gắng giữ lấy, đừng bao giờ
lãng quên.”
Ðối với các đoàn viên Chi đoàn trường Hoa Phượng, buổi gặp gỡ hôm nay không chỉ đơn thuần là
hoàn thành nhiệm vụ Ðoàn giao phó, mà còn là một trải nghiệm quý giá, một bài học sống động
về lịch sử dân tộc. Qua những câu chuyện của bác, mỗi đoàn viên càng thêm trân trọng hòa bình,
biết ơn sâu sắc những người lính – những con người đã sẵn sàng hi sinh cả tuổi xuân và mạng
sống vì Tổ quốc. Ðồng thời, chúng ta cũng ý thức rõ hơn về trách nhiệm gìn giữ, tiếp nối và lan
tỏa những giá trị lịch sử thiêng liêng ấy cho các thế hệ mai sau.



