Bác Nguyễn Tài Quang – Người y sĩ trên chiến trường Tây Nguyên
Bác Nguyễn Tài Quang – Người y sĩ trên chiến trường Tây Nguyên
Đến thăm bác Nguyễn Tài Quang, sinh năm 1951, chúng tôi được biết bác từng là y sĩ công tác tại Trung đoàn 4 trên chiến trường Tây Nguyên. Chỉ riêng hai tiếng “Tây Nguyên” đã gợi nhắc về một địa bàn chiến lược, nơi biết bao cán bộ, chiến sĩ từng sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Tháng 8 năm 1970, khi 19 tuổi, bác lên đường nhập ngũ. Từ một người thanh niên trẻ, bác được học tập, rèn luyện để đảm nhiệm nhiệm vụ của người y sĩ trong quân đội. Đây là công việc đòi hỏi chuyên môn, sự bình tĩnh, tinh thần trách nhiệm và trên hết là tình thương dành cho đồng đội.
Qua cuộc trò chuyện, chúng tôi hiểu rằng người chiến sĩ quân y ở chiến trường không chỉ làm nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe thông thường. Trong điều kiện chiến tranh, họ phải luôn sẵn sàng có mặt khi đồng đội cần; phải làm việc trong hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men, dụng cụ và cơ sở vật chất. Có những thời điểm, quyết định kịp thời và đôi bàn tay của người y sĩ có thể góp phần giành lại sự sống cho một người lính bị thương.
Nếu người chiến sĩ trực tiếp cầm súng đối mặt với kẻ thù thì người chiến sĩ quân y lại chiến đấu để bảo vệ tính mạng của đồng đội. Họ phải vượt qua nỗi sợ hãi, sự mệt mỏi và cả những xúc động riêng để giữ được sự bình tĩnh khi thực hiện nhiệm vụ. Mỗi vết thương được băng bó, mỗi đồng đội được chăm sóc và chuyển về tuyến sau an toàn đều là niềm vui lớn của người làm công tác quân y.
Bác công tác trong quân đội từ tháng 8 năm 1970 đến tháng 5 năm 1980, gần 10 năm liên tục. Trong thời gian đó, bác được phong quân hàm Thiếu úy và được ghi nhận bằng các hình thức khen thưởng. Những năm tháng ấy không chỉ giúp bác trưởng thành về chuyên môn mà còn bồi đắp bản lĩnh, lòng nhân ái và tình đồng đội sâu sắc.
Điều chúng tôi cảm nhận rõ nhất khi lắng nghe câu chuyện của bác là phía sau những chiến công của mỗi đơn vị luôn có sự đóng góp thầm lặng của lực lượng quân y. Người y sĩ có thể không phải lúc nào cũng xuất hiện ở vị trí dễ được nhìn thấy, nhưng họ chính là chỗ dựa của cán bộ, chiến sĩ trong lúc bị thương, đau ốm và khó khăn nhất.
Năm 1991, bác tham gia Hội Cựu chiến binh, tiếp tục giữ mối liên hệ với đồng đội và phát huy truyền thống tốt đẹp của người lính tại địa phương.
Rời buổi gặp gỡ, chúng tôi nhớ mãi hình ảnh người y sĩ trẻ năm nào mang theo túi thuốc, kiến thức chuyên môn và tình thương đồng đội giữa chiến trường Tây Nguyên. Câu chuyện của bác Nguyễn Tài Quang nhắc nhở thế hệ trẻ rằng trong bất kỳ hoàn cảnh nào, lòng nhân ái, trách nhiệm và sự tận tâm với con người cũng là những phẩm chất vô cùng cao quý.



