Bác Nguyễn Văn Bính – Cựu chiến binh
Bác Nguyễn Văn Bính – Cựu chiến binh
Họ và tên: Nguyễn Khánh Huyền
Lớp: Sư phạm Anh A – Khóa 46, Trường Ngoại ngữ
Nhân vật kể chuyện: Bác Nguyễn Văn Bính – Cựu chiến binh
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: KHI LỊCH SỬ KHÔNG CHỈ LÀ NHỮNG CON SỐ
Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng hơn nửa thế kỷ, những hố bom năm xưa giờ đã xanh mướt màu ngô khoai, và những nòng pháo gỉ sét cũng đã ngủ yên trong bảo tàng. Với thế hệ sinh viên K46 chúng tôi – những người sinh ra trong hòa bình, lịch sử thường hiện lên qua những trang sách giáo khoa hay những bộ phim tư liệu đen trắng. Thế nhưng, khi thực hiện đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được trực tiếp ngồi lại và lắng nghe lời kể của những nhân chứng sống, tôi mới chợt bừng tỉnh: Lịch sử không hề xa xôi hay khô khan, lịch sử đang sống, đang thở và đang hiển hiện ngay trong từng nếp nhăn, từng ánh mắt của những người đi trước.
Nhân vật mà tôi có may mắn được trò chuyện là bác Nguyễn Văn Bính, một người lính đã từng đi qua những năm tháng khốc liệt nhất tại Đường 9 Nam Lào. Ở tuổi gần 80, trí nhớ của bác có thể đôi chỗ đã mờ đục bởi thời gian, nhưng những ký ức về “thời hoa lửa” thì vẫn rực cháy như vừa mới hôm qua.
Bác kể cho tôi nghe về những đêm hành quân xuyên dãy Trường Sơn dưới làn mưa bom bão đạn. “Hồi ấy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc,” bác nói bằng giọng trầm ngâm. Có những đêm, đơn vị của bác phải ngủ đứng trong hầm hào ngập nước, cái đói và cái rét rừng bủa vây, nhưng chưa một ai thốt lên lời nản chí. Điều gì đã giữ cho đôi chân của những chàng trai, cô gái mười tám, đôi mươi ấy vững bước trên những cung đường lửa đạn? Đó chính là tình đồng chí thiêng liêng, là lý tưởng “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” – một khái niệm mà lớp trẻ chúng tôi hôm nay đôi khi cảm thấy thật lớn lao và khó chạm tới.
Hình ảnh làm tôi xúc động nhất là khi bác nhắc về những người đồng đội đã nằm lại. Có những người ngã xuống khi trong túi áo vẫn còn bức thư viết dở cho gia đình, có những người hy sinh khi chưa kịp biết đến nụ hôn đầu đời. Với các bác, đó là những “đóa hoa” đẹp nhất, rực rỡ nhất, đã chấp nhận héo tàn để đất nước được nở hoa độc lập. Chữ “Lửa” trong tiêu đề đề án không chỉ là lửa của bom đạn, của sự tàn phá, mà còn là ngọn lửa của nhiệt huyết, của trái tim yêu nước nồng nàn mà thế hệ cha ông đã thắp lên.
Là một sinh viên ngành Ngôn ngữ, tôi thường được dạy về cách giao tiếp và kết nối thế giới qua những từ vựng, ngữ pháp. Nhưng qua câu chuyện của bác, tôi nhận ra một loại “ngôn ngữ” đặc biệt hơn – ngôn ngữ của sự hy sinh và lòng biết ơn. Chúng tôi, thế hệ K46, đang sống trong một thế giới mở, nơi công nghệ và hội nhập là dòng chảy chính. Tuy nhiên, sự hội nhập ấy sẽ trở nên vô nghĩa nếu chúng ta đánh mất đi bản sắc và quên đi gốc rễ lịch sử của dân tộc mình.
Sự sáng tạo của người trẻ trong việc lưu giữ lịch sử không nhất thiết phải là những công trình vĩ đại. Nó bắt đầu từ việc chúng ta biết lắng nghe, biết trân trọng những giá trị cũ và dùng sức trẻ của mình để lan tỏa chúng. Việc tôi viết lại câu chuyện này, chia sẻ nó trên SVnet hay kể lại cho bạn bè, chính là cách tôi dùng “lăng kính” của mình để giữ cho ngọn lửa lịch sử không bao giờ tắt. Chúng tôi không chỉ học tiếng nước ngoài để hiểu thế giới, mà còn để kể cho thế giới nghe về một Việt Nam kiên cường, về những “câu chuyện thời hoa lửa” đầy tự hào này.
Cuộc trò chuyện với bác Nguyễn Văn Bính khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong tâm trí tôi. Bước ra khỏi cửa nhà bác, ngước mắt nhìn bầu trời xanh trong của Thái Nguyên, tôi tự nhủ với lòng mình rằng: Mỗi tấc đất tôi đang đứng, mỗi trang sách tôi đang lật đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người đi trước.
Cảm ơn Ban chấp hành Tỉnh Đoàn và Đoàn Thanh niên Trường Ngoại ngữ đã phát động một đề án đầy ý nghĩa này. Đây không chỉ là một nhiệm vụ để lấy điểm SVnet, mà là một hành trình trở về với cội nguồn, giúp chúng tôi trưởng thành hơn trong nhận thức. Chúng cháu – những người trẻ hôm nay – xin hứa sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh, sẽ đem hết sức mình để dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh, để những câu chuyện thời hoa lửa mãi mãi là niềm tự hào và là kim chỉ nam cho mọi hành động.



