Cựu chiến binh

Bác Phạm Ánh Sáng người lính trở về tự cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam đầy gian lao, trắc trở nơi biên giới.

Lịch sử dân tộc Việt Nam là dòng chảy không ngừng của những cuộc đấu tranh giữ nước đầy gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt. Biết bao con người đã rời xa quê hương để chiến đấu bảo vệ đất nước, đã góp phần tạo nên trang sử vẻ vang, chói lọi của đất nước. Không phải vị anh hùng nào cũng được ghi danh trong sử sách lớn, nhưng họ vẫn là những anh hung đáng tự hào của dân tộc. Như ông Phạm Ánh Sáng, là người con sinh ra ở vùng đất “địa linh nhân kiệt” –Thanh Hóa, là một con người như thế trong cuộc chi

Thanh Hóa09/03/2026Tập thể 12A3 (Đoàn trường THPT Thọ Xuân 4)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam là dòng chảy không ngừng của những cuộc đấu tranh giữ nước đầy gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt. Biết bao con người đã rời xa quê hương để chiến đấu bảo vệ đất nước, đã góp phần tạo nên trang sử vẻ vang, chói lọi của đất nước. Không phải vị anh hùng nào cũng được ghi danh trong sử sách lớn, nhưng họ vẫn là những anh hung đáng tự hào của dân tộc. Như ông Phạm Ánh Sáng, là người con sinh ra ở vùng đất “địa linh nhân kiệt” –Thanh Hóa, là một con người như thế trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam đầy gian lao, trắc trở nơi biên giới.

Người cựu chiến binh Nguyễn Ánh Sáng (1958), quê quán ở Thôn 1, Xuân Châu, Thọ Xuân, Thanh Hóa (nay là Thôn 1, Thọ Lập). Ông bắt đầu nhập ngũ vào tháng 3/1977, sau khi cả nước đã giải phóng được miền Nam, thống nhất đất nước. Khi mới nhập ngũ, bác công tác tại Lào, sau khi Campuchia tấn công ta bác đã quay trở lại Campuchia nhưng chưa được phân công sang đơn vị chiến đấu, nên bác đã quay lại học tại trường Sỹ quan đặc công. Sau 3 năm miệt mòi học tập, bác được điều về Bộ Tư lệnh đặc công ở Hà Nội, vào năm 1979 bác được điều động lên biên giới phía Bắc.Năm 1980, bác tiếp tục được điều động về trung đoàn 114 đặc công ở thị xã Cao Bằng.

Bác Phạm Ánh Sáng góp phần đã viết nên một thời hoa lửa bi tráng, nơi biên cương Tổ quốc, bằng chính tuổi trẻ, máu xương và lý tưởng cao đẹp của mình. Bác cùng với đồng đội chiến đấu ở biên giới của đất nước phần lớn là những thanh niên vừa rời ghế nhà trường, mang trong tim nhiệt huyết của tuổi đôi mươi và khát vọng cống hiến cho đất nước. Cuộc đời hoạt động của họ gắn liền với thao trường, với những ngày hành quân ròng rã giữa rừng sâu, đồng hoang và những làng mạc đổ nát vì chiến tranh. Bác Sáng rời xa gia đình, quê hương, bỏ lại phía sau những ước mơ riêng tư để khoác lên mình màu áo lính, mang theo lời thề bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Đối với bác, Tổ quốc không phải là khái niệm trừu tượng, mà là từng dòng sông, cánh đồng, là sự bình yên của nhân dân nơi biên giới. Hai cuộc chiến đấu ở biên giới diễn ra trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Người lính không chỉ đối mặt với kẻ thù tàn bạo mà còn phải chịu đựng sự thiếu thốn về lương thực, thuốc men, vũ khí. Khí hậu khắc nghiệt, nắng cháy da người ban ngày, sương lạnh thấm xương ban đêm; rừng rậm đầy muỗi vắt, sốt rét rình rập từng bước chân hành quân. Có những thời điểm, bữa ăn của bác chỉ là nắm cơm khô, chút muối vừng, nhưng bác và đồng đội vẫn siết chặt tay súng, vẫn vững vàng nơi tuyến đầu. Gian khổ không chỉ đến từ điều kiện sinh hoạt mà còn từ những trận chiến ác liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến nghẹt thở. Nhiều người bạn chiến sĩ cùng trung đoàn của bác đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp viết xong những lá thư gửi về cho mẹ, chưa kịp thực hiện ước mơ giản dị là được trở về quê hương sau chiến tranh. Máu của họ đã thấm vào đất biên cương, trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần yêu nước và chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Dẫu vậy, trong gian khổ và mất mát, tinh thần của những người lính vẫn luôn sáng ngời. Họ động viên nhau bằng tình đồng đội keo sơn, bằng niềm tin sắt đá vào chính nghĩa. Giữa bom đạn, họ vẫn chia nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc, vẫn sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng đội và nhân dân. Chính tình người, tình đồng chí ấy đã trở thành sức mạnh tinh thần to lớn, giúp bác vượt qua mọi thử thách khốc liệt của chiến tranh. Cuộc chiến đấu ở biên giới không chỉ là cuộc chiến bảo vệ lãnh thổ, mà còn là cuộc chiến bảo vệ hòa bình, bảo vệ giá trị nhân đạo và công lý. Sự hy sinh của các chiến sĩ đã góp phần giữ vững chủ quyền quốc gia, mang lại cuộc sống bình yên cho nhân dân vùng biên giới và khẳng định bản lĩnh, trách nhiệm của Việt Nam trước lịch sử. Đó là minh chứng hùng hồn cho chân lý: dân tộc Việt Nam yêu chuộng hòa bình nhưng luôn sẵn sàng đứng lên bảo vệ độc lập, tự do.

Trông thời đại ngày nay, dù đất nước đã độc lập,bình yên, đời sống của người dân được cải thiện nhưng những kí ức về hoa lửa của bác Ánh Sáng là một kỉ niệm khó phai, vì vậy chúng ta càn phải biết ơn ,trân trọng những gì mà thế hệ trước đã phải đánh đổi bằng máu thịt để mang lại cuộc sống bình yên như bây giờ. Là thế hệ trẻ hôm nay, em không khỏi xúc động và tự hào khi nhìn lại thời hoa lửa ấy. Niềm gợi cao trong em không chỉ là sự khâm phục trước lòng dũng cảm, mà còn là ý thức sâu sắc về trách nhiệm của bản thân đối với đất nước. Từ cuộc đời và sự hy sinh của bác cũng như của các chiến sĩ, em rút ra bài học về lòng yêu nước chân thành, về tinh thần vượt khó và sự cống hiến thầm lặng. Yêu nước không nhất thiết phải cầm súng ra chiến trường, mà thể hiện qua việc học tập tốt, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Thời hoa lửa nơi biên giới đã lùi xa, nhưng những giá trị tinh thần mà các chiến sĩ để lại vẫn còn nguyên ý nghĩa. Đó là ngọn lửa truyền thống, soi sáng con đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bác Phạm Ánh Sáng người lính trở về tự cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam đầy gian lao, trắc trở nơi biên giới. | Câu chuyện thời hoa lửa