Bác Phạm Văn Bình – ký ức ngày giải phóng
Bác Phạm Văn Bình – một cựu chiến binh từng tham gia chiến dịch cuối cùng tiến vào Sài Gòn mùa xuân năm 1975 – mỗi khi nhắc lại khoảnh khắc lịch sử ấy, ánh mắt bác lại ánh lên niềm xúc động xen lẫn tự hào.
Bác Phạm Văn Bình – một cựu chiến binh từng tham gia chiến dịch cuối cùng tiến vào Sài Gòn mùa xuân năm 1975 – mỗi khi nhắc lại khoảnh khắc lịch sử ấy, ánh mắt bác lại ánh lên niềm xúc động xen lẫn tự hào.
Bác kể, những ngày cuối cùng của cuộc chiến là những ngày căng thẳng nhưng cũng đầy hy vọng. Đơn vị của bác hành quân liên tục, tiến về phía Sài Gòn với quyết tâm cao nhất.
“Ai cũng biết thời khắc kết thúc chiến tranh đang đến rất gần. Mệt thì có mệt, nhưng trong lòng ai cũng háo hức, mong nhanh đến ngày đất nước thống nhất.”
Khi đoàn xe tiến vào thành phố, một khung cảnh mà bác Bình nói là “không bao giờ quên được” đã hiện ra trước mắt:
“Xe tăng vừa tiến vào, người dân hai bên đường ùa ra. Có người cầm cờ, có người mang nước, mang cơm cho bộ đội. Họ vẫy tay, họ cười, có người còn khóc… Lúc đó tụi tôi xúc động lắm, cảm giác như bao nhiêu gian khổ trước đó đều xứng đáng.”
Những con đường đông kín người, tiếng reo hò hòa cùng niềm vui vỡ òa – đó không chỉ là chiến thắng của một trận đánh, mà là chiến thắng của cả một dân tộc sau bao năm chia cắt.
Khoảnh khắc nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, bác vẫn nhớ như in:
“Không ai bảo ai, tất cả ôm chầm lấy nhau. Có người cười, có người khóc… Có lẽ đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy niềm vui lớn đến vậy.”
Niềm vui ấy lan tỏa trong từng ánh mắt, từng cái bắt tay, từng cái ôm siết chặt giữa những người lính vừa đi qua chiến tranh.
Thế nhưng, giữa niềm vui trọn vẹn ấy, trong lòng bác Bình vẫn có một khoảng lặng.
“Vui thì vui thật… nhưng khi nghĩ lại, nhiều đồng đội của mình đã không kịp nhìn thấy ngày này…”
Bác trầm ngâm khi nhắc đến những người đã hy sinh ngay trước thời khắc hòa bình. Những người đã đi qua bao trận chiến, vượt qua bao gian khổ, nhưng lại nằm lại chỉ ít ngày trước ngày toàn thắng.
“Có những người hẹn nhau, sau giải phóng sẽ về quê, sẽ làm lại cuộc đời… nhưng rồi không kịp nữa…”
Sau chiến tranh, trở về với cuộc sống đời thường, bác Bình luôn nhắc nhở bản thân phải sống xứng đáng với những gì đã qua, với những người đã hy sinh.
“Hòa bình hôm nay là đổi bằng máu. Mình còn sống, là phải sống sao cho không phụ những người đã nằm lại…”
Câu chuyện của bác không chỉ là ký ức về một ngày lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình – điều tưởng chừng giản dị nhưng đã phải đánh đổi bằng biết bao mất mát.



