Bác Phan Văn Kim Cựu Thanh Niên Xung Phong
Bác Phan Văn Kim cựu thanh niên xung phong
Trong những năm đất nước còn bộn bề sau chiến tranh, chàng thanh niên Phan Văn Kim đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, mang theo tinh thần xung kích và ý chí dựng xây quê hương.
Ngày ấy, bác Kim được phân công tham gia mở đường và vận chuyển vật tư đến các vùng kinh tế mới. Những con đường đất đỏ gập ghềnh, trời nắng thì bụi mù, trời mưa thì lầy lội, nhưng bác cùng đồng đội vẫn kiên trì từng ngày cuốc đất, san đường. Đôi vai gánh nặng, đôi chân lấm bùn, nhưng ánh mắt bác lúc nào cũng ánh lên sự quyết tâm.
Có lần, trong lúc đang làm đường thì gặp mưa lớn kéo dài, đất đá sạt lở khiến công việc tưởng chừng phải dừng lại. Nhưng chính bác Kim là người đứng ra cùng anh em gia cố lại đoạn đường, làm việc xuyên trưa để kịp tiến độ. Bác nói giản dị: “Đường này không xong thì bà con đi lại khổ, mình cố thêm chút nữa.”
Không chỉ là người lao động chăm chỉ, bác còn là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội. Những buổi tối sau giờ làm, bác thường kể chuyện vui, động viên anh em vượt qua nỗi nhớ nhà. Chính sự lạc quan ấy đã giúp cả đội thêm gắn kết, cùng nhau vượt qua những ngày tháng gian khó.
Khi hoàn thành nhiệm vụ trở về, bác Phan Văn Kim mang theo trong mình ký ức của một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết. Với bác, những ngày làm thanh niên xung phong không chỉ là kỷ niệm, mà còn là niềm tự hào – vì đã góp một phần công sức nhỏ bé vào công cuộc xây dựng lại đất nước.
Đến hôm nay, dù cuộc sống đã bình yên, nhưng mỗi khi nhắc lại, bác vẫn luôn xúc động về một thời “hoa lửa” – nơi tuổi trẻ của bác đã được sống thật ý nghĩa và trọn vẹn.



