Mười cô gái gã ba Đồng Lộc
Vũ Thị Yến Chi
Nhắc đến những năm tháng chiến tranh, có lẽ chúng ta không thể quên hình ảnh những người lính đã cầm súng chiến đấu nơi chiến trường. Nhưng bên cạnh họ còn có biết bao chàng trai, cô gái tuổi đời còn rất trẻ đã âm thầm làm những công việc tưởng như rất đỗi bình thường, nhưng lại góp phần giữ mạch máu giao thông cho tiền tuyến.
Nhắc đến những năm tháng chiến tranh, có lẽ chúng ta không thể quên hình ảnh những người lính đã cầm súng chiến đấu nơi chiến trường. Nhưng bên cạnh họ còn có biết bao chàng trai, cô gái tuổi đời còn rất trẻ đã âm thầm làm những công việc tưởng như rất đỗi bình thường, nhưng lại góp phần giữ mạch máu giao thông cho tiền tuyến.
Một trong những địa danh đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng ấy là Ngã ba Đồng Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.
Năm 1968, chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt. Ngã ba Đồng Lộc là một trong những điểm giao thông đặc biệt quan trọng trên tuyến đường chi viện cho chiến trường miền Nam. Máy bay địch liên tục đánh phá nhằm cắt đứt con đường vận chuyển của ta.
Tại nơi đây có một tiểu đội thanh niên xung phong gồm 10 cô gái, tuổi đời chỉ từ 17 đến 22. Họ là những cô gái đang ở độ tuổi đẹp nhất của tuổi trẻ, có người còn chưa kịp lập gia đình, có người còn mang trong mình những ước mơ rất giản dị của tuổi đôi mươi.
Công việc của các chị là san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe vượt qua Đồng Lộc an toàn.
Công việc ấy tưởng chừng đơn giản, nhưng mỗi ngày các chị phải đối mặt với bom đạn và cái chết.
Bom vừa dứt, các chị lại chạy ra mặt đường.
Hố bom vừa được lấp, một trận bom khác lại trút xuống.
Đường vừa thông, các chị lại tiếp tục công việc.
Có những ngày, tiếng bom vang lên liên tục. Mặt đất rung chuyển, đất đá phủ kín người. Nhưng các chị vẫn động viên nhau:
“Còn đường là còn xe chạy. Còn xe chạy là còn hàng ra tiền tuyến.”
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày định mệnh đã đi vào lịch sử.
Buổi sáng hôm ấy, máy bay địch tiếp tục ném bom xuống Đồng Lộc. Sau những đợt bom, các cô gái lại ra mặt đường làm nhiệm vụ.
Khoảng chiều, khi 10 cô gái đang ở trong một căn hầm nhỏ bên đường, một quả bom bất ngờ trút xuống.
Cả tiểu đội đã hy sinh.
Mười cô gái – mười tuổi xuân – mãi mãi nằm lại ở Ngã ba Đồng Lộc.
Người trẻ nhất chỉ mới 17 tuổi.
Các chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ chưa kịp thực hiện, những lời hẹn chưa kịp giữ và những người thân chưa kịp gặp lại.
Có thể các chị đã từng mong một ngày chiến tranh kết thúc để được trở về quê, được mặc một chiếc áo đẹp, được gặp lại cha mẹ, được xây dựng một gia đình nhỏ.
Nhưng những ước mơ ấy đã dừng lại ở tuổi đôi mươi.
Điều khiến chúng ta xúc động hơn cả là trước lúc hy sinh, các chị vẫn đang làm một công việc rất bình thường của người thanh niên xung phong: giữ đường cho xe ra tiền tuyến.
Không có một chiến công được ghi bằng những trận đánh lớn.
Không có tiếng súng của những người lính ngoài chiến trường.
Chỉ có những đôi bàn tay nhỏ bé ngày đêm san lấp hố bom, những bước chân chạy giữa mưa bom bão đạn và một lòng quyết tâm giữ cho con đường không bị tắc.
Nhưng chính những điều tưởng như bình dị ấy đã làm nên một biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam.
Hôm nay, khi chúng ta nhắc đến mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc, chúng ta không chỉ nhớ về sự hy sinh của các chị.
Chúng ta còn nhớ rằng:
Tuổi trẻ đẹp nhất khi biết sống vì một điều lớn lao hơn bản thân mình.
Các chị đã dành tuổi xuân cho Tổ quốc.
Còn tuổi trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập, được làm việc và được theo đuổi những ước mơ của riêng mình.
Vì vậy, cách để thế hệ trẻ hôm nay tri ân các anh hùng, liệt sĩ không chỉ là những nén hương hay những phút mặc niệm, mà quan trọng hơn là sống có trách nhiệm, có lý tưởng, tích cực học tập, lao động, cống hiến cho cộng đồng và quê hương, đất nước.
Mỗi đoàn viên thanh niên hãy tự hỏi mình:
Nếu thế hệ cha anh đã dành cả tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc, thì tuổi trẻ của chúng ta hôm nay sẽ làm gì để xây dựng Tổ quốc ngày càng tốt đẹp hơn?
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã nằm lại nơi mảnh đất ấy từ năm 1968.
Nhưng tuổi trẻ của các chị không bao giờ mất đi.
Nó vẫn còn ở lại trong những con đường hôm nay, trong cuộc sống hòa bình hôm nay và trong trái tim của mỗi thế hệ người Việt Nam.
Mười cô gái – mười đóa hoa tuổi xuân – đã mãi mãi nở giữa thời hoa lửa.
Xin được cúi đầu tưởng nhớ và biết ơn sự hy sinh của các chị.
Xin được nhắc lại một lần nữa:
Các chị đã sống một tuổi trẻ không dài, nhưng là một tuổi trẻ bất tử.


