Bác sĩ của những "đứa con của mẹ"
Tôi là bác sĩ phẫu thuật tại một bệnh viện dã chiến nằm sâu trong hang đá thuộc khu vực đường chín Quảng Trị những năm 1970 ác liệt nhất. Bệnh nhân của tôi hầu hết đều là những chiến sĩ trẻ măng, khuôn mặt còn vương nét trẻ thơ nhưng cơ thể đã đầy những vết thương do bom đạn gây ra. Chúng tôi gọi họ là những "đứa con của mẹ", chăm sóc họ bằng tất cả tình thương của người anh, người chị và trách nhiệm của người thầy thuốc. Có những ca mổ phải thực hiện ngay dưới ánh sáng của những cây nến lập lòe vì máy phát điện bị hỏng do dư chấn của bom nổ gần đó. Chúng tôi phải đấu trí với tử thần từng giây từng phút để giữ lại mạng sống cho những người lính ưu tú nhất của dân tộc ta lúc bấy giờ. Có anh lính bị thương vào mắt, trước khi phẫu thuật cứ nắm lấy tay tôi hỏi: "Bác sĩ ơi, em còn được thấy ánh sáng để đi đánh giặc tiếp không?". Câu hỏi ấy khiến tôi nghẹn lòng, nhưng vẫn phải vững tay dao để thực hiện những đường mổ chính xác nhất có thể trong điều kiện thiếu thốn. Sự sống và cái chết ở đây mong manh như sợi tóc, nhưng tình đồng chí và niềm tin vào thắng lợi thì luôn vững chắc như bàn thạch. Sau chiến tranh, tôi đã gặp lại nhiều người bệnh cũ của mình, thấy họ vẫn sống khỏe mạnh và có ích, đó là phần thưởng lớn nhất đời tôi.



