Người có công giúp đỡ cách mạng

Bác Sĩ Đặng Thùy Trâm

Bác Sĩ Đặng Thùy Trâm: " Đừng để tim mình chai sạn"

Đà Nẵng06/05/2026Nguyễn Bá Quý Ngân (Đoàn Trường Đại Học Kỹ Thuật Y Dươc-Đà Nẵng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Bác sĩ Đặng Thùy Trâm: "Đừng để tim mình chai sạn" ​1. Từ giảng đường đến chiến trường khói lửa ​Năm 1966, vừa tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, cô gái trẻ Đặng Thùy Trâm tình nguyện rời xa gia đình và thủ đô hoa lệ để vào miền Nam chiến đấu. Hành trang của chị ngoài kiến thức y khoa còn là những cuốn sổ tay ghi chép lại những suy tư về cuộc đời. ​Chị được phân công về bệnh xá huyện Đức Phổ — một "vùng đất lửa" nơi quân địch càn quét ngày đêm. ​2. Những ca mổ dưới tầm đại bác ​Trong điều kiện thiếu thốn đủ đường: không thuốc gây mê, thiếu dụng cụ phẫu thuật, chị đã thực hiện những ca mổ chỉ với đôi tay gầy và lòng quyết tâm cứu sống đồng đội. ​Có những đêm, bệnh xá bị vây lỏng, chị vừa phải lo di chuyển thương binh, vừa phải tự tay cầm súng bảo vệ những người bệnh đang nằm trên cáng. Trong nhật ký, chị viết: ​"Đời mình là một bài ca hy vọng... Đừng để tim mình chai sạn vì những đau thương, mất mát." ​3. Cuộc chiến đấu cuối cùng ​Ngày 22/6/1970, trong một chuyến đi công tác, chị bị quân địch phục kích. Một mình chị với khẩu súng con đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ bí mật của bệnh xá và tính mạng các thương binh. Chị ngã xuống khi mới 27 tuổi — cái tuổi rực rỡ nhất của đời người. ​Sự kỳ diệu của cuốn nhật ký ​Câu chuyện của chị không kết thúc ở đó. Cuốn nhật ký của chị bị một sĩ quan quân đội Mỹ là Frederic Whitehurst nhặt được. Theo quy định, anh ta phải đốt nó, nhưng một người thông dịch viên đã cản lại: "Đừng đốt nó, bên trong đã có lửa sẵn rồi". ​Viên sĩ quan ấy đã giữ cuốn nhật ký suốt 35 năm và tìm mọi cách trả lại cho gia đình chị vào năm 2005. Cuốn nhật ký sau đó đã làm rung động hàng triệu trái tim

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn