Bác Sĩ Đặng Thùy Trâm
Bác Sĩ Đặng Thùy Trâm
Vết Sẹo Ðầu Tiên Của Bác Sĩ Ðặng Thùy Trâm: Lời Thề Bất Tử Ở Ðức Phổ Năm 1968, chiến trường Quảng Ngãi như một nồi lửa dữ dội. Bác sĩ Ðặng Thùy Trâm, cô gái Hà Nội mới đôi mươi với nụ cười hiền hậu, đang là Trưởng Ban Phẫu thuật Bệnh viện huyện Ðức Phổ. Dù được huấn luyện, nhưng không một giáo trình nào có thể chuẩn bị cho cô gái trẻ đối diện với những cảnh tượng thương tâm hàng ngày.
Một đêm cuối tháng 5, tiếng bom rền vang lẫn với tiếng còi báo động khẩn cấp. Một nhóm thương binh nặng vừa được đưa về. Nằm trên cáng là một chiến sĩ giao liên, người bị mảnh pháo găm sâu vào ngực, máu tuôn xối xả.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào bác sĩ Trâm. Căn hầm phẫu thuật dã chiến thiếu thốn đủ thứ, chỉ có ánh đèn dầu leo lét. Ðiều khó khăn nhất là vết thương quá hiểm, gần tim, và người lính đang có dấu hiệu ngừng thở.
Một y tá run giọng: "Bác sĩ Trâm, vết thương sát động mạch chủ quá... Hay là chuyển lên tuyến trên?"
Trâm nhìn người chiến sĩ, đôi mắt cô không còn sự bỡ ngỡ của ngày đầu mà thay vào đó là quyết tâm sắt đá. Cô biết, chuyển tuyến lúc này đồng nghĩa với cái chết. Cô không thể để đồng đội
mình chết trên bàn mổ chỉ vì sợ hãi.
Cô khẽ nói, giọng dứt khoát nhưng ấm áp: "Không kịp nữa. Phải mổ ngay tại đây. Chuẩn bị dụng cụ!"Thời gian như ngừng lại. Dưới ánh đèn dầu chập chờn, Trâm dùng nhíp gắp từng mảnh vụn xương, cẩn thận tiến gần đến quả tim đang đập yếu ớt. Rồi một mảnh kim loại sắc bén hiện ra, nó nằm cách tim chỉ chưa đầy nửa phân. Mồ hôi vã ra trên trán Trâm, cô cắn chặt môi, tập trung cao độ.Ðột nhiên, một tiếng súng lớn vang lên gần đó. Căn hầm rung lắc.
Trong khoảnh khắc hoảng loạn ngắn ngủi, tay Trâm khẽ trượt. Mảnh pháo đó, thay vì được gắp ra, đã khiến đầu ngón tay cái bên trái của cô bị rách sâu. Máu cô hòa lẫn vào máu của người thương binh. Một cơn đau buốt chạy dọc cánh tay, nhưng Trâm không kêu lên một tiếng. Cô chỉ nhìn vết thương của mình, rồi lại nhìn vết thương của người lính.
Bác sĩ Trâm nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, cô đã tự băng bó tạm bằng một miếng gạc nhỏ, sau đó, cô tiếp tục ca mổ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cuối cùng, mảnh pháo được gắp ra, mạch của người lính dần ổn định. Ca mổ thành công.
Khi ca phẫu thuật kết thúc, cũng là lúc bình minh lên. Y tá thấy ngón tay Trâm vẫn rỉ máu, hỏi: "Bác sĩ Trâm, vết thương..."Trâm chỉ cười nhẹ, một nụ cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ. "Ðây là vết sẹo đầu tiên của chị, cũng là lời thề của chị với miền Nam này. Sống, là phải cứu người."Vết
sẹo trên ngón tay ấy trở thành dấu ấn của Bác sĩ Trâm, nhắc nhở cô mỗi ngày về tinh thần “không thể lùi bước trước lưỡi hái tử thần”. Cô đã chiến đấu không chỉ bằng dao mổ và thuốc men, mà còn bằng cả trái tim quả cảm và niềm tin bất diệt vào ngày thống nhất.



