BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM – KHI THIÊN THẦN DANG CÁNH THIÊN SỨ
hiến tranh, bom đạn và khói lửa - những hình ảnh ấy dường như đã xa vời trong tâm trí chúng ta. Tuy vậy nỗi đau, hậu quả mà chúng để lại vẫn luôn dai dẳng và âm ỉ trong mỗi con dân đất Việt. Đó là nỗi đau của người cha, người mẹ mất con, là nỗi đau của những đứa trẻ mất gia đình, người thân. Là một người con của đất nước Việt Nam, được hưởng nền hòa bình độc lập trong thời đại 4.0, được học hành tử tế, tôi luôn tâm niệm rằng mỗi một sự hi sinh, ngã xuống của một chiến sĩ chính là mỗi viên gạch x
Từ xứ Huế mộng mơ cho đến Hà Nội - nơi lý tưởng hình thành
Xứ Huế từ lâu đã luôn nổi tiếng với danh lam, thắng cảnh cổ kính. Đó là cung đình Huế lộng lẫy, kiêu sa, là dòng sông Hương mềm mại yêu lấy đất đai và con người nơi đây. Giữa chốn thắng cảnh tuyệt đẹp ấy đã sinh ra một con người, một cái tên. Một cái tên dịu dàng, e lệ như hoa nở - Đặng Thùy Trâm. Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/1942, là con gái của bác sĩ Đặng Ngọc Khuê và giảng viên Dược khoa Doãn Ngọc Trâm, những con người trí thức tài hoa.
Mặc dù Đặng Thùy Trâm được sinh ra ở Huế nhưng cả tuổi thơ cô lại lớn lên ở Hà Nội. Lớn lên giữa những năm đói kém, được tiếp xúc với nỗi đau của đồng bào đã giúp người con gái ấy hiểu được sự tàn bạo của chiến tranh. Chiến tranh đã cướp đi sinh mạng của vô số con người vô tội, đẩy con người ta vào thế khốn cùng. Và trong tình cảnh ấy, Đặng Thùy Trâm đã lớn lên với sức sống mạnh mẽ, mãnh liệt cùng với tấm lòng nhân ái, vị tha.
Vào những năm 40 của thế kỉ XX, cô bé Đặng Thùy Trâm lớn lên trong không khí khói lửa, thường xuyên phải lắng lo về cuộc sống không ổn định. Còn khi đêm về với trang sách bên cạnh, cô học hỏi về con người, về tri thức và về trái tim. Người con ấy dù sống giữa bi kịch nhưng tâm hồn lại không sầu bi. Trái lại, Đặng Thùy Trâm càng thêm yêu lấy sự sống và quyết tâm giúp đỡ những con người khó khăn.
Con đường y đức: Khi lý tưởng cất tiếng
Trưởng thành hơn, nhờ tinh thần học hỏi bền bỉ và kiên trì, cô gái trẻ Đặng Thùy Trâm đã theo học tại trường Chu Văn An, nơi nhân tài trí thức tứ phương hội tụ. Tại đây, cô tiếp xúc với văn chương, thơ ca và say mê chúng. Với giọng hát ngọt ngào, trữ tình nên trong quá trình học tập tại trường, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã đoạt được rất nhiều giải thưởng trong các cuộc thi tài văn nghệ quần chúng. Cô gái ấy đã lớn lên rực rỡ và tỏa sáng như bông hoa loa kèn đầy kiêu hãnh và xinh đẹp. Đồng thời cũng là một trái tim biết yêu biết thương những con người khốn khổ.
Năm tháng trôi qua, nối nghiệp gia đình, cô đã thi đỗ vào trường Đại Học Y Khoa Hà Nội với lý tưởng sẽ dùng tài năng cùng tấm lòng y đức của bản thân để giúp đỡ đồng bào. Và chính lý tưởng ấy đã dẫn lối cho người con xứ Huế. Với kết quả học tập xuất sắc, cùng tấm bằng loại ưu, thay vì chọn con đường mà bố mẹ chọn thì Đặng Thùy Trâm đã rẽ lối sang hướng khác. Năm 1966, cô xung phong tiến vào miền Nam thân yêu, nơi chiến trường bom đạn ác liệt.



