Bác sĩ Đặng Thùy Trâm – Ngọn lửa thanh xuân bất tử nơi chiến trường
Trong những năm tháng khói lửa ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một người con gái Hà Nội mang theo chiếc radio nhỏ, cây bút và trái tim nhiệt huyết rời giảng đường đại học để bước thẳng vào chiến trường miền Nam khốc liệt. Người con gái ấy là nữ bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm — một biểu tượng sáng ngời của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.
Tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, Đặng Thùy Trâm xung phong vào chiến trường Đức Phổ (Quảng Ngãi), nơi được mệnh danh là "túi đạn" với bom cày đạn xới mỗi ngày. Đảm nhận phụ trách Bệnh xá huyện Đức Phổ, chị vừa là một thầy thuốc kiên cường giành giật sự sống cho thương binh giữa cảnh thiếu thốn thuốc men, vừa là người mẹ, người chị dịu dàng xoa dịu những vết đau thể xác lẫn tinh thần cho đồng đội.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét khốc liệt của địch, người nữ bác sĩ 28 tuổi ấy đã kiên cường một mình cầm súng chiến đấu để bảo vệ các thương binh và đồng đội rút lui an toàn, trước khi trút hơi thở cuối cùng giữa núi rừng Đức Phổ.
Di sản chị để lại cho đời là cuốn nhật ký bằng giấy pơ-luya đẫm mùi khói súng — cuốn nhật ký từng khiến một sĩ quan tình báo Mỹ phải thốt lên kinh ngạc: "Đừng đốt, bản thân nó đã có lửa!". Từng trang viết của chị là tiếng lòng tha thiết về tình yêu quê hương, lý tưởng sống cao đẹp và khát vọng hòa bình cháy bỏng: "Hãy giữ vững tấm lòng son trẻ, dù phong ba bão táp có nổi lên chăng nữa."
Hưởng ứng chiến dịch Thời hoa lửa, câu chuyện của bác sĩ Đặng Thùy Trâm nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình được xây đắp từ máu và hoa của những người trẻ đã sống, chiến đấu và dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.



